Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

17/01/2013

Về bài thơ U Uyên _Thiếu Văn


                      Tác giả : Thiếu Văn
Tặng Em, UyenUyen...

Thơ Em bi khổ cực cùng
Nghìn trùng tê tái, muôn trùng thê lương
Mi hồng rủ lệ đẫm sương
Thương hồn nhi nữ còn vương chút tình

Ngâm nga đoản khúc thơ xinh
Đôi dòng thơ tím lặng thinh điêu tàn

Ta thương Em đến ngỡ ngàng
Em vô tư đến bạt ngàn vô ưu

Cười tan
giọt nắng cuối chiều
Cười tan nụ biếc hoang liêu mây trời

Cười tan
gió thoảng mây trôi
Cười tan Em khóc cho đời u uyên

Giấc sầu bi mộng hão huyền
Cơn mê ảo - thực nghiệt duyên bận lòng

Muôn chiều mơ giữa hư không
Nghìn đêm thơ thẩn âm thầm đơn côi

Thôi... tàn mộng ấy tan rồi
Thôi... Em vui nhé cho trôi ưu phiền

Mơ Em hạnh ngộ tình duyên
Hồng nhan vương tiếng UyênUyên mỉm cười


Mọi người gọi tôi là Uyên Uyên ,   anh không thế , anh gọi tôi là U Uyên, đến bây giờ tôi vẫn không hiểu hết cái U uyên nó nghĩa là gì  nữa.


Anh và tôi đơn thuần là hai anh em biết nhau qua một box nhỏ cái diễn đàn game , tuyệt nhiên chẳng có chút tình yêu tình báo nào ở đây. Cái ngày anh đưa cho tôi bài thơ U Uyên , tôi hỏi anh , U Uyên là gì anh nhỉ ? Anh khẽ cười  : Uyên Uyên là tên em đó , còn U Uyên  như là hồn em vậy .
Sớm mai ,  còn sớm lắm , khi tôi bước chân xuống bậc cầu thang nhà tôi nhìn ngắm những đoá tường vy hôm qua tôi vừa cắm _ sau một đêm đã rực rỡ khoe màu . Tôi chợt nhớ đến  mấy câu anh bảo tôi :
 - Con gái có thì , những chuyện gì tha thứ được hãy tha thứ , những gì nên lãng quên  hãy lãng quên , thời gian không đơi em đâu.
Tôi biết , con gái cũng như những đoá hoa tường vy tôi cắm trên kia , có rực rỡ rồi cũng phai tàn  , có huy hoàng rồi cũng tan   vào quên lãng _nhưng tự an ủi mình rằng giá trị tâm hồn  vẫn là điều đáng quý nhất . Nhưng hỡi ơi , cả đến cái tự an ủi mình tôi cũng cảm thấy ghê tõm bản thân tôi ,  tôi còn đâu ? còn đâu một U Uyên trong bài thơ người viết ? Tôi còn đâu người con gái  với đôi mắt buồn và nụ cười hoang liêu tê tái  nhưng chẳng gây hại cho ai khác , ngoài chính bản thân mình ?
"Một cay đắng, một niềm vui, một buồn
Chia cho em một đời xanh, một cây si với một cây bồ đề

Tôi còn đâu còn đâu đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô
Chia cho em một đời thơ, một đam mê, một dại khờ, một tôi"


Người cũng như những người đàn ông khác , người đến với tôi từ cay đắng đời người. Người cũng như anh :
   " Ta thương em đến ngỡ ngàng
     Em vô tư đến bạt ngàn vô ưu "
Người lấy nụ cười của tôi để phấn đấu , người lấy  giấc ngủ của tôi để ru những mộng mị của đời người . Nhưng con người vẫn là con người ,khi  tôi bước khập khiễng trong bóng đêm cũng là lúc người cắt đứt sợi dây nhân duyên mà tạo hoá gieo cho tôi và người tri kỷ.Tôi không trách người , bởi lẽ tôi đã không còn là tôi  thế nên tôi sẽ  nở một nụ cười :

 "Cười tan
Giọt nắng cuối chiều
Cười tan nụ biếc hoang liêu mây trời

cười tan gió
thoảng mây trôi
cười tan em khóc cho đời u uyên"

Nước mắt rẻ rúng lắm , nước mắt không khóc cho những cuộc tình . Nước mắt chỉ rơi khi tôi thấy mình bất lực, vòng xoay thực - ảo và giá trị tình cảm mong manh kia  rồi sẽ cuốn tôi trôi về phương trời nào , tôi không biết nữa , nhưng  tôi vẫn sẽ tin _ tin rằng khi những u uẩn của cuộc sống này đi qua , giá trị của tình yêu , tình thương giá trị tình cảm mà tôi đặt vào từng con người vẫn còn nguyên vẹn đấy_không nhàu nát_không phai tàn _ tôi tham lam lắm.

Trở laị với những đoá hoa tường vy sớm mai   được che chắn  trong chiếc bình thuỷ tinh trong suốt và tôi cô tiểu thư đúng nghĩa  ở thế kỷ này_tôi thấy  hoang mang quá. Những cụm tường vy kia nếu lấm lem chút bùn đất gió mưa thì dù  không rực rỡ ở chốn này nhưng ít ra nó cũng không phải phai tàn vào một hai hôm nữa. Và tôi , cứ êm đềm sống và  hài lòng với những gì tôi đang có thì có lẽ tôi không phải :
 " muôn chiều mơ giữa hư không
nghìn đêm thơ thẩn âm thầm đơn côi"

Tôi hoang mang không phải vì tôi cho rằng mình khổ, tôi hoang mang vì tôi không biết mình đang làm cái gì ? Hoang mang vì nỗi u uyên của tôi đe doạ mái ấm của người khác _hoang mang vì ánh mắt hồn nhiên của con trẻ , tôi sợ  lắm . Sợ một ngày ánh mắt ấy nhìn tôi khinh bỉ , và đôi môi chúm chím bé xinh kia buông ra   những lời cay độc với tôi.

Anh đã không hứa với  tôi bất cứ điều gì _thật vậy , vì cây si trong anh không lấn át được cây bồ đề. Và vì thế tôi không phải chờ đợi. Nếu một ngày nào đó tôi mệt nhoài trên con đường  mà tôi đã chọn cùng anh, tôi sẽ bảo anh _ là tôi kiệt sức . Tôi biết , anh sẽ buông tay tôi , không để tôi đớn đau nhiều hơn nữa. Khi đó có lẽ là một giấc mộng lại tàn:

" thôi tàn mộng ấy qua rồi
Thôi em vui nhé cho vơi ưu phiền"

Nếu tình yêu giữa tôi và anh là một giấc mộng_tôi xin giấc mộng ấy thật dài , bởi trong cuộc đời này tôi chưa nghĩ rằng mình sẽ sống như thế nào nếu một khi tỉnh dậy không còn anh bên đời. Nhưng tôi và anh không thể nào là giấc mộng , tôi tin vào hai chữ Hạnh Ngộ

" mơ em hạnh ngộ tình duyên
hồng nhan vương tiếng UyênUyên mĩm cười "

Anh bảo rằng anh không tin duyên phận ,nhưng ít nhất lần này anh tin_và vì anh không bao giờ hứa nên tôi tin vào ba tiếng : "Anh Yêu Em " , cũng như tin  vào cái mà  Huynh thiếu văn chợt gọi   là nụ cười mang tên UyênUyên ở cuối bài thơ .

Tôi là UyênUyên , không phải U  Uyên.


UyênUyên, 18/10/2012.

P/s Đa tạ huynh thiếuvăn  và bài thơ U Uyên nhiều nhiều lắm ạ ,  mỗi chưa bao giờ mụi thấy cuộc đời mình nó giống bài thơ này như thế .

1 nhận xét:

  1. hay wá - chất cả nỗi lòng =]]

    U Uyên : Uyên u sầu

    hy vọng sẽ kôg là U Uyên nữa :D Hồng nhan vương tiếng UyênUyên mỉm cười :P

    Trả lờiXóa