Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

19/01/2013

Một mình em bước đi






Người ta bảo rằng :" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành , một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên , Hạ khuyên họ hãy ra đi , bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .


1.
Ly nước cam sóng sánh dưới màu nắng vàng dịu dàng một ngày gần lễ giáng sinh .Hạ siết nhẹ đôi bàn tay anh , đôi mắt chực trào những giọt long lanh .
-Anh yên tâm , nhất định em sẽ hạnh phúc .Em sẽ không để những chuyện như thế này xảy ra thêm một lần nào nữa .
Tâm trầm ngâm nhìn Hạ , cô em gái lớn lên cùng anh bao nhiêu năm tháng và chỉ còn hơn vài ngày nữa thôi là lễ đính hôn giữa anh và cô được diễn ra . Yêu thương cô bằng tình thương của một người anh , bằng tình yêu của một người trai đã qua đôi lần dang dở. Anh muốn chở che cho cô , nhưng tuyệt nhiên tình cảm ấy chưa thể gọi là sâu nặng. Giờ đây ngồi trước cô bé ngày nào vẫn cười nói hồn nhiên , thỉnh thoảng ré ré lên đòi anh mua quà những dịp lễ tết ... còn đâu nữa ? đôi mắt ướt long lanh và câu chuyện tình muôn thuở , cô thú nhận với anh :



-Em yêu anh ý , không phải là tình yêu sét đánh , cũng chẳng nồng nàn như nhưng câu chuyện tiểu thuyết hoa hồng. Có thể mọi người sẽ cho rằng đó chỉ là cuộc tình ảo _ như bao cuộc tình ảo em đã trải qua , và chẳng có cái kết nào cho em trong mớ phù du ...nhưng chỉ có một điều xin anh hãy tin là em sẽ chẳng thể hạnh phúc bên anh khi lý trí và con tim luôn hướng về nơi xa xôi ấy .
-Và em mong muốn điều gì ở anh ?
-Em van xin anh một sự cảm thông .Em ít kỷ và nông nổi với anh và gia đình . Vì thế xin anh hãy giúp em đứng dậy .
-Hạ ơi , em làm anh thất vọng ghê gớm.
-Em biết anh không thất vọng về em đâu mà , em biết rằng anh đang thầm mắng yêu em đúng không ? _ và cô siết chặt đôi bàn tay anh , cô hứa rằng rồi cô sẽ hạnh phúc.

Tâm khẽ cười , nụ cười có đôi chút gượng gạo , bởi lẽ anh hoàn toàn chưa biết phải giải quyết tình huống này ra sao . Nhưng có lẽ anh sẽ phải cùng cô em gái này diễn một vở kịch nho nhỏ _ 2 đứa con khờ khạo của hai gia đình không thể yêu nhau vì trót đã xem nhau như anh em ruột thịt.Đặt bàn tay lên đôi gò má mũm mĩm của Hạ , Tâm lau cho cô dòng nước mắt lưng chừng .

-Đã xấu còn hay khóc , thế này làm gì có thằng nào nó yêu nữa chứ .
-Anh...
-Trả tiền cà fê cho anh nhé , và nhớ phải ngủ sớm . Đừng để mẹ e cứ than phiền với anh là con bé Hạ nhà cô sao nó cứ lò mò cả đêm.Còn nữa ...đã xấu thì khóc ít thôi và nước mắt không rơi cho những cuộc tình biết không?
Tâm xoa đầu Hạ rồi quay người bước đi. Những tia nắng cũng lấp lánh soi bóng anh khuất dần , khuất dần ra cổng . Còn lại một mình Hạ ngồi lắng nghe âm thanh của phố đông người, của khúc thuỵ du vang lên từ chiếc loa rè cũ kỷ góc quán serenata ...hít một hơi thật dài ... đâu đó thoảng trong gió mùi nguyệt quế toả hương nhè nhẹ.

2.

Vòng xe nặng nề lăn qua con phố Nam Kỳ Khởi Nghĩa ..., ngày 23 ... còn một ngày nữa là giáng sinh về trên mảnh đất có hai người con gái đang da diết nhớ về Hiệp . Một trong hai người đó _ hiển nhiên là Hạ. Vì là cận lễ nên đường đông đúc quá ... gió lạnh tràn về quấn quíu vào váy Hạ mà vần tráng cô vẫn toát mồ hôi khi nhích xe qua những dòng người đang nô nức tản bộ qua những con đường rực rỡ đèn hoa .Xe hết xăng , khốn nạn chưa cái xe thân yêu chẳng bao giờ dở chứng hôm nay lại hành hạ cô giữa dòng người xô bồ tấp nập . Có lẽ cả vật vô tri vô giác cũng đang không đồng tình với hành đồng điên rồ của cô ... Mặc kệ Hạ cứ thế len đến hết con đường thì cũng tìm ra được chổ đổ xăng .
-Sao thế ? Cô bán xăng bên lề đường tò mò hỏi khi thấy Hạ loay hoay mãi ko bật được nắp bình xăng.
-Con hông biết sao nữa , bình thường mở cái ra luôn . Giờ nó cứ cứng ngắt vặn hoài hông được à .
-Hay để cô thử nhé .
-Vâng cô giúp cháu với .
Cô bán hàng đụng nhẹ vào chìa khoá nắp bình xăng bật ra , cô nhìn Hạ , thoáng chút ái ngại. Hạ lúng túng đưa tiền cho cô rồi vội dắt xe xuống đường ... bật ga không dám nhìn lại bởi cô biết sau lưng mình , cô bán hàng đang hướng cái nhìn hoang mang làm Hạ thấy lạnh người .

Ly nước cam nhàn nhạt màu vàng phai dưới anh đèn yếu ớt quán Ciao trên đường Nguyễn Huệ . Cũng góc bàn đấy khung cảnh đấy vài tháng trước Hạ tựa đầu vào vai Hiệp lắng nghe những bản nhạc không lời , bình yên nhìn nụ cười lúng liến đôi đồng tiền xinh xắn trên má anh ... ngón tay trỏ di những vòng tròn bằng những giọt nước đọng ngoài thành ly sữa tươi thơm lừng mùi hạnh phúc .Cô còn nhớ cái nụ cười tinh anh của Hiệp khi cô khẽ cau mày lúc Hiệp nhả từng vòng khói thuốc . Biết Hạ không thích nên Hiệp cứ thế cười trừ , nụ cười vừa gian vừa đang yêu như đứa trẻ vừa làm sai một việc gì buộc Hạ phải giãn đôi mày cau có kia ra mà hoà vào nụ cười quá đỗi dấu yêu kia . Mãi về sau, khi xa Hạ , Hiệp trở về vùng đất cảng xa xôi Hạ vẫn không quên được nụ cười đó mỗi khi nhắc anh :" đốt thuốc lá ít thôi , mình nhé !"

Đấy là chuyện của những ngày mưa phùn tháng bảy , còn giờ đây _trước mặt Hạ là ly nước cam vàng phai và người phụ nữ được gọi là Vợ Hiệp _Hạnh hướng ánh nhìn ra đại lộ Nguyễn Huệ lấp lánh ánh đèn màu mà Heniken đang trang trí cho party countdown sắp diễn ra vào vài hôm nữa . "ơn trời , đó là người phụ nữ xinh đẹp " ,Hạ đã thầm cám ơn như thế khi đón Hạnh ở đầu Chirldren zone. Dáng người cao to , khuôn mặt mũm mĩm , nước da trắng ngần và đôi mắt đen lay láy làm Hạ thầm cảm ơn cuộc đời đã sinh ra mình là một người phụ nữ xấu . Bởi lẽ khi đến bên cạnh một người phụ nữ xấu hơn vợ mình thì ít ra Hiệp cũng không mang điều tiếng tầm thường nhất được gọi tên là "Nhan Sắc ".

-Thật ra thì cũng chẳng còn gì để nói , những gì muốn nói có lẽ như mình đã nói với nhau qua điện thoại. Hạ cất tiếng nói phá vỡ bầu không khi im lặng ngột ngạt đang diễn ra , cô nhìn Hạnh mĩm cười , nụ cười có đôi phần chua chát .
-ừ , cũng chẳng để nói gì , chỉ là tôi muốn gặp Hạ .
Giọng Hạnh trầm ấm , chất giọng của người con gái Bắc rót vào lòng Hạ một sự ái ngại . Nhìn vào đôi mắt Hạnh , Hạ thấy được sự mệt mỏi , nỗi u buồn và khoảng trống rỗng ngự trị trong lòng Hạnh . Sự điềm đạm của Hạnh làm Hạ cảm thấy mình đôi phần thấp kém , thấp kém vì đã hình dung cô gái ấy chỉ như một cô bé mới lớn ẩm ương , đôi khi còn khóc nhè níu tay chồng ăn vạ. Người ta thường bảo trăm nghe không bằng mắt thấy , và quả thật là Hạ đang nhìn thấy một người con gái khác hẳn những gì mình tưởng tượng .

Những câu chuyện muôn đời của hai người phụ nữ trót yêu thương một người đàn ông cũng chỉ là như thế .Hạnh hỏi Hạ rằng có thấy lạ lùng không khi Hạnh đang ngồi đây nói chuyện với cô , người đàn bà thứ ba trong mối quan hệ vợ chồng của Hạnh. Hạ gật đầu bảo có , thật ra là để chiều lòng Hạnh , chứ Hạ thừa hiểu rằng chẳng có cái gì lạ lùng cả , phụ nữ thời đại không giữ chồng bằng những cuộc đánh ghen .
-Hạnh có nghĩ là anh Hiệp say nắng không ?
-Trước đây tôi đã từng nghĩ thế , nhưng bây giờ thì không .
-Vậy Hạnh có nghĩ rằng anh ấy sẽ bỏ hết tất cả để đến với tôi ko ?
-Anh Hiệp là một người tính toán , và anh ấy tính toán với cả vợ con anh ấy .
-Hạnh cho rằng anh ấy đang lo cho Hạnh một tương lai? để ra đi không trở nên vô nghĩa ?
-Anh đang làm như thế.
-Thế thì Hạnh ko hiểu gì về Hiệp cả .
-Trước kia thì hiểu , nhưng anh đã thay đổi , anh không còn là anh .kể từ khi gặp Hạ.
Nhiều lắm , nhiều lắm những câu chuyện về Hiệp mà Hạnh kể cho Hạ nghe , tốt có , xấu có , trắng có , đen có nhưng chỉ một điều duy nhất đọng lại qua những câu chuyện ấy mà Hạ cảm nhận được đó là : HIỆP YÊU HẠ QUÁ NHIỀU , NHIỀU HƠN SO VỚI NHỮNG GÌ HẠ TƯỞNG TƯỢNG.

Đưa Hạnh về , Hạ trở đầu xe , cơn gió mùa đông thóc ngược vào mặt Hạ , văng vẳng bên tai Hạ câu hỏi của Hạnh .:
-Nếu là tôi , Hạ sẽ phải làm như thế nào ?
-Hãy sống cho chính mình , hãy sống cho tròn vai .
-Sống cho chính mình là sống hạnh phúc chứ không phải chịu đựng , là sống cho chính bản thân Hạnh chứ không phải cho con gái hay là cho chồng , vậy thì tròn vai ở chỗ nào ? giọng Hạnh pha lẫn chút khinh bỉ .
-Cái gì thuộc về Hạnh nó sẽ mãi mãi là của Hạnh , không ai có thể tranh giành của Hạnh, hãy sống tự tin lên , Hạnh đã mất thứ gì đâu ? Chồng Hạnh vẫn ở đó , con Hạnh vẫn ngoan hiền ... còn tôi tôi chỉ là kẻ đi bên lề cuộc sống ấy , cho đến một ngày tôi phải rẽ đi . Anh Hiệp nói với tôi rằng :" mình chỉ yêu nhau thôi em nhé " Tôi tin anh yêu tôi , và tôi cũng tin rằng anh ấy yêu gia đình mình .


3.
Có lẽ sự cô đơn ngự trị trong lòng Hạ vẫn mãi là nỗi đau của nhiều người .Những ngày cuối năm, khi nhìn cái cảnh đoàn viên của bao người Hạ không khỏi mũi lòng khi nhớ về Hiệp...nhưng nhớ chỉ là nhớ vậy thôi , nỗi nhớ không cho phép Hạ sống hoài với nỗi buồn . Hạ chọn cho mình cách sống khác , nơi mà Hạ có thể tự tạo cho mình niềm vui và tạo nụ cười cho những người yêu mến Hạ .
Đêm giao thừa năm mới , dưới ánh trăng tròn nơi miền Tây yêu dấu , Hạ ngồi bên ngọn lửa bập bùng cùng những người bạn của mình . Là hát ca là vui cười , là trêu đùa , là những cái ôm thiết tha chia sẽ . Hạ nhớ mãi lời Di nói :" để nàng luôn biết xung quanh nàng luôn có bạn bè", và để niềm tin yêu không bao giờ tắt khi những tin nhắn yêu thương Hiệp vẫn tranh thủ gửi đến cô , dẫu Hạnh đã trở về .

Bờ đê , gốc rạ , những đám mạ non , những con đường mòn dẫn vào ký ức tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn đó.
Khi trở về với những cái thân quen( dù đã đôi lần ta đan tâm chối bỏ) , ta thấy lòng mình bình yên đến lạ , mọi hờn ghen , ấm ức , mọi nổi buồn rồi cũng như cơn gió thoảng qua . Hạ chỉ muốn sống như đứa trẻ năm nào tung tăng trên cánh đồng tuổi thơ thỉnh thoảng trượt ngã...lòm còm tự đứng dậy .

- Anh oi , te ruong ! SMS Hạ gửi cho Hiệp.
-Cái gì hở em ?
-Te' ruon^ng. á anh .
-Làm sao mà té?
-Nghich te chu sao :T. Ma ko ai te , moi minh em te , hihi.
-Ủa , về quê rồi hả ?
-Chai , ng` ta ve tu sang den gio , anh co quan tam gi den em dau ma , tui than ghe >..<
-Anh tưởng mai em mới về cơ :T. Chưa gì đã chụp mũ anh.
-Hihi , vui lam , ma nho anh nua!
-Thèm quá :U
-Them gi ?
-Thèm vợ ....
-Aaaaa cai anh nay , thoi em di lam ca nau com chieuuuuuuuuu.
-Ừa ăn nhiều , chơi thiệt vui nhé , cẩn thận con muỗi nó cắn chân vợ anh mọc hoa là anh đánh đòn emmmm đó.
-Ba daoooo qua , te di :*.
- :* iu lắm ý !

Phụ nữ là thế , họ vẫn yêu bằng tai . Hạ cũng thế , yêu Hiệp từ những câu từ tinh nghịch mà đôi lúc người ta cho rằng Hiệp nói được với cô thì cũng sẽ nói được với người khác . Tuy nhiên điều đó không quan trọng với Hạ trong lúc này , Hạ cần sự tự tin , Hạ cần sự lạc quan để bước đi trên con đường chông chênh mà cô đã chọn , nơi ấy mỗi nghĩ nhắm mắt gương mặt Hiệp hiện lên với nụ cười lúng liếng với đôi mắt nheo nheo và vòng tay anh ghì chặt cô dấu môi cô vào những nụ hôn dài .

4.
 Vẫn là ciao  , vẫn là góc ngồi quen thuộc với những bản nhạc không lời  và ly nước cam vàng hơn màu nắng_Hạ ngồi lắng nghe tiếng  bão lòng cuộn trào , gào thét giữa chói chang bầu trời .
Là ghen đó , cái từ mà Hạ đã từng nói với Hiêp rằng : "-em đâu cho phép mình ghen, bởi người thứ ba lấy cái quyền gì ghen với tình duyên người khác ", và thật sự Hạ đã cố vờ đi  đã cố dối lòng rằng mình không ghen trước sự trở về của Hạnh. Nhưng thỉnh thoảng trên những bản báo cáo  về đêm mà Hạ cố làm để giết thời gian có hình ảnh Hiệp siết tay Hạnh luồn vào trong túi áo , Hiệp nhoẻn miệng cười nhìn Hạnh và con gái đùa nhau bên những bộ xếp hình, Hình ảnh họ  nằm cạnh bên nhau thì thầm những lời yêu , lời nhớ ...Hạ như ngừng thở , trái tim nếu có thể chảy ra chắc có lẽ chẳng còn . Ai đó đã nói rằng tự lừa dối bản thân chính là đều ác độc nhất ...nhưng Hạ vẫn muốn lừa dối bản thân rằng Hiệp chị yêu cô , những hình ảnh kia chỉ là điều tất yếu cho một ngày mai tươi sáng....

Cô cố gắng diễn tròn một vai diễn , rằng ngày qua ngày cô lại tìm thấy được niềm vui, rằng nụ cười nơi anh vẫn là niềm tin để  cô bước tiếp trên con đường hai đứa đã chọn lựa .Nhưng cô đã không lừa dối được Hiệp.
-Anh thấy em lạ lắm ?
-Em vẫn bình thường muhz :P .
-Bình thường của em là sự trốn tránh , anh biết được là em đang ghen
-.....
-Ghen tuông,những con chữ làm ng khó chịu,a thấy đc điều đó .Em không cấm mình ghen nữa rồi sao ?
- Em ghen? Ghen với ai ?
- Em nghĩ gì a hiểu ko hết cũng hiểu đc phần nào ,e ko cần phải giả ngố vơi a,Làm sao e khó chịu sao a ko bít,nhưng e thay đổi nhìu đó :))
-Vậy à ? thay đổi như nào ?
-Nói nhiều nói zai thành ra nói dại .Cảm nhận 3 nói 1 thui,ko diễn đạt nhưng chắc cũng bít e nghĩ gì trong đầu .Phụ nữ nguy hiểm quá.
-Ừm , anh nghĩ sao cũng được mà .
-Em thích làm gì thì làm , lời nói của anh vẫn còn nguyên giá trị  , nhưng nhớ giữ mình , người yêu của anh là em, phải nguyên vẹn , Anh không muốn nhìn bất cứ cái gì khác em . Đừng làm anh cáu em nhé.
-Anh thật vô lý và nực cười .
-Anh đểu lắm đấy , em phải hình dung từ từ đi cẩn thận niềm tin đặt sai chỗ hối hận không kịp.
-E cũng là con người , cũng biết yêu biết ghen  biết hờn biết giận.
-Anh đâu có nói gì em vấn đề đó.
-Và biết thất vọng ...
-Hỷ nộ ái ố chỉ để sống cho ngày hôm nay thôi sao em ? sự bình tĩnh của em đâu rồi , sao em u mê thế hả Hạ?
-Em thấy quá mệt mỏi , con tim em đau lắm , anh có biết không anh ?
-Nghe này , những gì em không rõ em phải nói chuyện với anh , em đừng  tự suy diễn mà mua bực vào người nữa . Em phải hiểu rằng bây giờ cảm xúc của em chi phối đến anh như thế nào . Em hết buồn rồi đến tự kỷ anh làm sao mà bước tiếp được đây ??? Em có lạ gì tính anh không ? nếu để anh cảm thấy anh tổn thương em anh sẽ rơi vào trạng thái bất cần . Mà khi anh đã bất cần là  kể cả em cũng trở thành con số 0 , e nhớ nhé .
-Tức là em phải yên phận làm người thứ ba .
-Cho đến khi  cắt nửa vòng tròn. Còn bây giờ tắt máy tính đi ngủ mau.
-Anh ngủ ngon!

Hạ không muốn nói nữa , bởi lẽ  câu chuyện rồi cũng đi về vị trí ban đầu ... là cô vẫn không muốn rời xa Hiệp  , thì có cắt cớ có đòi hỏi một điều gì ở anh cũng chỉ là vô nghĩa ... vì  đâu thể   một lần nói rằng :" Mình chia tay nhau  Hiệp nhé , em muốn tự một mình em bước đi trên con đường  của  chúng ta , anh đừng làm vướng chân em thêm nữa " .
5.
Sài gòn những ngày tết nguyên đán lung linh kỳ lạ . Từ ngọn cỏ nhánh cây đến gương mặt người( dẫu bon chen tất tả) vẫn ánh lên một niềm vui đoàn viên .Hạ cũng vậy , niềm vui và sự phấn khởi trong lòng Hạ chẳng thể nào dấu được ai . Cô luôn có cảm giác Hiệp ở bên cạnh cô trên từng con đường , những buổi chợ hoa , những góc ngồi nơi quán cafê cô đến . Thế nên cô muôn lưu lại những bước chân cô qua , những con đường cô tới bằng những nụ cười rạng rỡ nhất có thể ... để những ánh mắt dõi theo cô ko lạc mất mùa xuân.

-Ví dụ như bây giờ em biến mất , ba năm sau em trở lại anh có còn ở đây ko ?
-Em muốn ra đi ?
-Không phải như a hiểu đâu ?
-Thế phải hiểu như thế nào đây vợ xấu xí ?
-Chỉ là một cách nói cho một số hành động thôi
-Ba năm sau em trở lại , có khi anh chết mất rồi , haha
-Anh nói chuyện không nghiêm túc, e ko nói với a nữa .
-Vợ iu à , ( Hiệp vẫn gọi Hạ bằng cái cách trìu mến như thế trong mỗi cuộc trò chuyện ) anh suốt ngày cợt nhã , nhưng những gì em suy nghĩ anh điều biết cả đấy . Chẳng qua là nói ra để làm gì khi bản thân chúng ta đều ý thức được điều đó .Mỗi người có một cách làm khác nhau , không trùng lắp .
-Ừ vì mỗi người có một cách làm khác nhau , nên e muốn mình thật lộng lẫy !!
-Như tắc kè hoa , hay nữ hoàng cleopat? haha
-Như vợ anh , vợ danh chính ngôn thuận
-Nhìn em như một chiếc cầu thang.Em tham vọng trong mọi trường hợp phải không vợ?
-Hoặc là như một người từng đi qua cuộc đời nhau _ Hạ thầm thì với chính mình .

Ra đi , hay ở lại , hay chỉ đơn giản là sự tồn tại ? Hạ đã nhiều lần hỏi Hiệp , nhưng anh cố tình né tránh . Hạ biết tình yêu anh dành cho cô đã sâu đậm đến mức có thể buông tay cô bất cứ lúc nào . Vì cô ư ? hay vì anh? hay vì ngôi nhà nhỏ có tiếng cười trong trẻo của con gái anh , có niềm tự hào của vợ anh ? Không... không vì điều gì cả . Chỉ vì cô và anh là con người. Mà con người thì luôn có sự ít kỷ . Cô yêu anh vì anh quá ít kỷ .

6.

-Cháu nghe !
-Đã có visa rồi . Thế nào có đi được chưa ?
-Ba cháu ốm quá , Có thể hết đợt này được ko chú ?
-...
-Cháu sẽ liên lạc lại với chú sau nhé _ Hạ vội vàng dập máy.
Ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng về Thành Phố , nước mặt Hạ tự nhiên rơi đều , Chàng thanh niên ngồi cạnh lúng túng đưa cho cô khăn giấy . Cô cầm lấy xấu hổ lí nhí hai tiếng cảm ơn rồi quay vội mặt đi .Hạ mơ hồ nhìn thấy một ngôi nhà giữa nền tuyết trắng , cô ngồi bên cạnh chiếc lò sưởi ...máy laptop và một chiếc ly hình phiễu trong suốt. Nước dưới đáy ly đã cạn .Ba cô đã khoẻ hơn khi được đưa ra phòng hồi sức cấp cứu , nét mặt mẹ giãn ra .

Hạ về đến cửa phòng , chẳng muốn thay quần áo , cứ thế nằm vật ra khóc . Màn hình Facebook ... những chấm xanh tròn màu lá vẫn kéo hàng dọc dài . Giữa màn hình tên hiển thị của Hiệp vẫn sáng , cô thấy tim mình vẫn đập rộn ràng như cái ngày cô đón anh ở sân bay...Hạ lòm còm bò dậy .. kick chuột vào nick Hiệp...
-Em nghĩ kỹ rồi , em đi đây chồng ....... , _ chưa kịp Enter. Dòng trạng thái thông báo :- Nói gì đây ? thôi cóc nói nữa .

Giọt nước mắt cuối cùng ngấm vào da thịt , Hạ mỉm cười .... đã đến lúc một mình em bước đi thôi . Nick Hiệp vụt tắt .

Hết ./.



UyênUyên , 19.12.13

2 nhận xét:

  1. Đọc sao thấy nhói nhói nhỉ :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hehe , chị đọc lại cũng thấy nhói ...!

      Xóa