Tự bao giờ con phố cũng lặng im

Phố cũng như em phố đang tồn tại
Giữ cho mình một khoảng trời riêng ?
Tự bao giờ giấc ngủ đã nằm nghiêng
Giữ cho người không chênh vênh thực tại
Giấc ngủ như anh cũng đang tồn tại
Giữ cho nhau một khoảng lặng trốn tìm.
Tự bao giờ ta quên những êm đềm
những đón đưa buổi đầu hò hẹn
em cũng như anh quên đi bẽn lẽn
thầm gọi tên nhau giữa chăn gối đời người
Tự bao giờ em đã biết mĩm cười
cho đi yêu thương, cho bờ môi hời hợt
cho nỗi nhớ anh không có quyền bỡn cợt
nỗi cô đơn theo gió lạnh tràn về
Tự bao giờ em đã đứng bên lề
Lặng nhìn anh bên cuộc đời người khác?
Tự bao giờ cái gọi là mất mát
Bỗng hóa thành một nụ trên môi ?
UyênUyên , 04.12.2013
Tự bao giờ ôm nỗi nhớ xa xôi
Trả lờiXóaCho ngan ngát cả trời sao tím ngắt
Những đêm khuya nhìn màn hình trầm mặc
Có đọc gì đâu mà cứ mãi kiếm tìm
Tự bao giờ hay ngồi đếm nhịp tim
Xem khi có và khi không khác mấy
Mà vơ vẩn và ngẩn ngơ đến vậy
Tự bao giờ,
ơi!
tự bao giờ,
mong...
Tự bao giờ thì không biết. Nhưng bây giờ hai đứa là bạn nhé!
Trả lờiXóaVui lắm đó , mộc lan...:)
Xóa