Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

17/01/2013

Trở Lại Hà Nội



Tôi trở lại Hà Nội vào một ngày đầu xuân , có gió mùa...

Hà Nội sớm tính mơ vẫn đẹp nồng nàn như mối tình của tôi ngày ấy.

Trời se lạnh , bàn chân vô định đưa tôi trở về nhưng con phố xưa, tôi ko tìm lại những dư âm của ngày tháng cũ , bởi lẽ con người ta không thễ sống hoài với quá khứ ...mục đích trở lại Hà Nội lần này , Tôi chỉ muốn trả lời với trái tim mình : Có hay không yêu vùng đất ấy ?



Tôi yêu Hà Nội bằng tình yêu của một đứa con gái sài thành hời hợt- bốc đồng , bất cần đời và nông nổi. ..

Chính vì thế tình yêu đấy nó mong manh như những giot sương mai .. đẹp long lanh nhưng dễ vỡ tan tành ...song, tôi ko quan tâm là nó sẽ vỡ như thế nào .. vì tôi ko cho phép mình làm tan vỡ nó , ít ra là như thế.



2h đêm , Tôi thay 1 số sim điện thoại thật lạ , gọi đến cho anh ... chỉ cần nghe đựơc tiếng nói ấy , tôi sẽ tắt máy và chìm vào nhựng mộng mị đời mình . ấy thế mà ......... .



Những hồi chuông dài vô vọng...

Nước mắt ..bóng tối..

Rưọư và nỗi tủi thân.



Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình cô đơn và chán chường hơn lúc ấy. Người con trai ấy , người hứa cùng tôi bứơc qua những khó khăn còn lại của cuộc đời..bỗng chốc hoá thành xa lạ... bỗng chốc anh đi qua đời tôi như một giấc mơ ...

Không ! đó không phải là giấc mơ và tôi phải đối mặt với nó bằng cách nhìn của một người con gái biết yêu Hà Nội ...

Cường bảo tôi :" Nếu cuộc tình của em tan vỡ - hãy hứa với anh , em đừng yêu Hà Nội nữa" Tôi gật đầu ...không hiễu là lý trí hay con tim tôi làm chuyện đó .. mà mặc kệ ai thì cũng như vậy cả.



Vì có gật đầu thì tôi cũng biết rằng mình chĩ hứa để Cường không phải lo lắng cho những bứơc chân tôi .., cho nhựng đoạn đường tôi phải bứơc một mình..

Hôm sau , mãi đến 3h chiều tôi mới tỉnh giấc . ĐT có tin nhắn .

Không phải của anh . Cường hỏi tôi đã tỉnh chưa , có thể cho anh ấy địa chỉ chỗ khách sạn tôi đang ở không? Anh ấy cảm thấy bất an và thật sự lo lắng cho tôi .

Tôi làm 1 dấu 3 chấm ... Hà Nội hôm nay thật đẹp .. send cho anh , rồi tắt máy .

Đầu đau buốc - hệ luỵ của chai X0 còn nằm dang dở dưới sàn . Cổ họng đắng và khô khóc , Tôi với lấy chay lavie tu ừng ực.. . lại thấy đói rồi.

chuyến bay 11h đêm. Vẫn còn sớm , Tôi đi loanh hoanh khu chợ Đồng Xuân , chợt nhớ Cái Huyền đến lạ . Đợt trước , đi bộ với nó có một đoạn tôi đã nỉ non khóc đủ thứ tiếng trên đời nó mới buông tha cho tôi , giờ có muốn đi cạnh nó thì nó cũng đã cách nửa vòng trái đất.

Hà Nội về đêm thật đẹp , (không biết là vì nó đẹp thật hay vì tôi luôn có cảm tình đặc biệt đến nó) . Con đường quanh hồ đựơc bao bộc bởi những tán cây to vững chắc . Cành lá rủ xuống mặt hồ nhưng các cô con gái Haà thành những thập niên trước e ấp soi tóc xuống mặt nước long lanh . Hồ gươm vẫn thế , không đẹp lung linh như nhựng câu thơ mỹ miều cũng không quyến rũ làm các nhà văn thơ thẩn bao chiều trồng cây si dáng ngọc .. nhưng vẫn làm con người ta da diết nhớ mỗi khi nghĩ về ...


Con đường Tình Yêu cũng đã phai dần những di ấn của các cô cậu tuổi teen thoả sức tưởng tượng và ghi lại những khát vọng của mình .. nhưng vẫn là nơi minh chứng cho bao nhiêu đôi tình nhân đêm ngày thủ thỉ.. hoa sen dưới hồ cũng nở nhiều hơn năm trước.. Cả cảnh vật cũng đổi thay thì tôi ơi hãy bình thản trc những thay đổi của cuộc đời....





Ngoảnh đầu lại nhìn HN trước khi bứơc vào cửa sân bay...

Tạm biệt nhé , tình yêu một thời ..

Tạm biệt nhé ký ức về một vùng trời bình yên..

Tạm biệt nhé những mùi hương rất lạ...

Tạm biệt em của anh , ng` con gái nhìn đời qua màn hình laptop...

Hà nội !



vẫn là nơi tôi yêu thương và tôi sẽ tìm về ...

Một ngày không xa lắm .



UU,0h25 sânbaynộibài 16/02/11.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét