Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

17/01/2013

Cho một ngày ngược gió






Hạ cứ chạy mãi  chạy mãi , con đường cứ dài  ra và dường như không có điểm dừng lại cho cô.
Những lúc như thế này  Hạ chỉ muốn để gió thổi mạnh vào mặt  mình , đề gió cuốn  đi những phiền muộn trong lòng và   để kiểm chứng xem cái lạnh xuyên xé thịt da với cái lạnh của trái tim thêm một lần băng giá  thì cái nào tê tái hơn cái nào?

Vừa mới đây thôi , khi nàng xuân dịu dàng mang ánh nắng chan hòa cùng  làn gió ấm về theo cánh én .Những tản băng lòng cũng tan chảy dưới nắng xuân tươi . Khi lá hoa nảy lộc đâm chồi báo hiệu một mùa yên bình đơm bông kết trái...Hạ đã nghĩ mình có thể thử yêu lần nữa.

Và Hạ đã từng nghĩ là cô yêu anh.

Người đàn ông  với đôi mắt hằn vết chân chim và nỗi buồn nhiều hơn gió thoảng.
Người đàn ông nhẹ nhàng siết chặt bàn tay Hạ len qua  phố chợ đông người những ngày xuân xinh tươi trọn vẹn .
Người đàn ông lặng lẽ ngồi bên cạnh cô  , kể cho cô nghe về  một thời vang bóng , một tuổi trẻ ngông nghênh và những chuỗi kỷ niệm êm đềm của anh bên  bờ sông Hương   núi Ngự.
Người đàn ông với tầm mắt  xa xôi và một phần đời đánh mất bên kia đại dương biết bao giờ tìm lại được, bỗng  một ngày nhìn Hạ , trong ánh mắt  ấy nụ cười như thời thanh xuân trở lại , nồng nàn và khắc khoải  như  Khúc  Thụy Du nơi góc bàn quen thuộc cô ngồi.

"Ta muốn hát cho những ngày khắc khoải
Một sợi rơm buộc lấy mảng mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình có níu cũng vuột thôi"

Cho dù tháng ngày có êm ả  nhưng những thứ hạnh phúc vay mượn không thuộc về cô, cũng sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thuộc về cô. Với vốn sống và nhận thức của Hạ cô hoàn toàn không nghĩ là mình có thể té ngã thêm một lần nào nữa....

Ngươc lại , Hạ vẫn nghĩ mình có thể tự hào , bởi đi qua cuộc tình  cô vẫn động cho anh một chút gì để nhớ . "Đời con gái cũng cần có quá khứ ",  mỗi cuộc tình qua là trang sử lòng Hạ  mang theo trên chuyến xe hành trình qua những trái tim rỉ máu với thời gian. Vậy nên quá khứ của  Hạ vẫn lung linh  dù nước mắt , dù nỗi buồn nhiều như gió .

Rồi Hạ lại trở về với Đêm, với rượu với thơ với những tối lang thang một mình   trên cầu vượt Thủ Thêm .. đón gió ... gió ơi gió hãy cuốn đi .........

Hạ ơi , đến bao giờ  mới  "để gió cuốn đi "???

Uyên Uyên
3.44AM, 20.02 .2012.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét