Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

17/01/2013

Cậu có thể ngủ với tớ được không ?



-Cậu có thể ngủ với tớ được chứ?








Hạ nhìn thẳng vào mắt Tuấn gằng giọng.

Giật mình Tuấn quay lưng , :"Hạ say rồi , để tớ chở cậu về !"

Hạ bật cười khanh khách , : "cậu có phải là đàn ông không đấy ? Cậu yêu tớ mà , đàn ông mà không muốn làm tình với người mình yêu à ? "

Tuấn biết Hạ từ 13 năm trứơc, Năm ấy Hạ 12 tuổi , cô bé miền Tây gầy nhom thắt bím tóc hai bên có đôi mắt buồn dịu vợi. Đôi mắt ấy đã theo anh suốt những năm sau này và cho đến hôm nay ...
Sau bao nhiêu năm gặp lại , Hạ vẫn như xưa vẫn truân chuyên và u uất. Cuốc sống vốn dĩ là không công bằng , nhưng đừơng đời của mỗi con người là Đạo . Mất - Còn và những đau khổ của cuộc đời cũng chỉ là quá trình tu luyện của con người. Nhưng với Hạ , nó đau đớn thế.

Tuấn và Hạ yêu nhau năm Hạ lên 16 tuổi , Cô là mối tình đầu của anh , còn Anh chỉ là một chọn lựa của cô .Nhưng mãi về sau , anh mới nhận thấy là cô đã yêu anh còn anh thì không .. anh yêu người khác. Mười sáu tuổi , Hạ vào đời như trang giấy trắng , dẫu cuộc sống gia đình cùng những éo le của cuộc đời luôn vây bủa quanh cô. Nhiều mộng mơ , Nhiều hy vọng và nhiều hoài bão . Những tưởng với một chút thông minh và nhạy cảm , cuộc đời Hạ đã sớm bình yên bên cạnh một người hoàn toàn có thể tin tưởng được.

Tình yêu của họ bị ngăn cấm ,Hạ hỏi Tuấn có muốn cùng Hạ bứơc tiếp còn đường đó không . . Lúc đấy Tuấn chưa đủ lớn để hiểu những gì mà Hạ hiểu. Anh quay lưng ra đi , Họ không gặp nhau cuối mùa hè năm ấy. Đôi lúc vô tình Tuấn bắt gặp Hạ trên đường ,Đôi mắt của cô vô hồn xa lạ . Nó ảm ảnh anh trong cả giấc mơ.

Tình Yêu , Gia Đình , Bạn Bè , Công việc , khi mà bốn thứ ấy đều rồi bỏ bạn - Bạn sẽ hiểu tại sao người con gái ấy tìm đến sự ra đi . Nhưng cuộc sống quá nghiêm khắc với Hạ . Ba lần tự tử , Hạ đều không chết . Lần cuối cùng cô tình dậy chỉ thấy một màu trắng toát của ga giường bệnh viện , mùi hôi của thuốc lá và khuôn mắt khắc khổ của ba Cô. Cô phải sống vì niềm tự kiêu của ông ấy .Phải sống !

Nhưng cô đã sống một cuộc sống của người ở trọ nhà mình.Những vết cứa nơi cổ tay sau bao nhiêu năm cũng phai dấu nhưng vết cắt tâm hồn vẫn rỉ máu đời cô .Cô đã sống như thế bao nhiêu năm sau cho đến một ngày mọi người thấy Hạ hát . Hạ cười , và Hạ để tóc xoăn.

-Này cậu khinh tớ đấy à ? Tớ nói cậu không nghe thấy à.
-Cậu làm tớ thất vọng đấy!
-Thế nào , Thế ai bảo yêu tôi , đồ tồi , yêu mà không dám yêu à , haha đồ mặc váy .
7 năm , Hạ vẫn là người con gái nông nổi , bất cần . 7 năm thời gian bào mòn ký ức , bào mòn kỷ niệm nhưng vẫn không làm cho anh mắt ấy bứoc ra khỏi đời anh .... Hơi ruọư cay và những giọt nứơc mắt trên má Hạ làm anh xôn xao khó tả . Anh cần che chở cho cô , ít ra là đêm nay .

-Này , Cậu ngủ với tớ nhé .
-Đi.
-Đi đâu?

-Nhà nghỉ.

Khách sạn Hoàng Vy về khuya thật u ám , :"mà quan tâm làm quái gì - cũng chỉ để làm chuyện đấy thôi mà ". Hạ cười nhếch mép.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại . Hạ trườn mạnh lên người Tuấn , giật phăng những cúc áo của anh ra . Tuấn chưa kịp làm gì thì Hạ đã dặt lên môi anh một nụ hôn . Nụ hôn có hương nồng của ruọư và vị mặn của nước mắt. Cứ thế Hạ làm Tuấn chìm vào một thứ xúc cảm không thể cưỡng lại . Anh đẩy Hạ ra , luồn tay qua người cô ,Giật cúc áo ngực cô , mâm mê đôi bàn tay mình trên thân thể cô ...Anh nghe tiếng khóc.

-Cậu làm sao thế ? mình không đủ hấp dẫn cậu à , sao cậu ko tiếp tục đi chứ?

-Cậu yêu người ấy đến thế à ?

-Cậu điên à! Cậu không phải là đàn ông à?

Nghe này Hạ ," Mình không thể tổn thương Hạ , và đừng biến mình thành công cụ để trả thù ai đấy Hạ à ".

Im lặng .

Tuấn nói đúng . Cô đã muốn mình sống xấu đi , cô vùi đầu vào sàn nhảy , vủ trường những canh ruọu thâu đêm và hôm nay .. là những cuộc tình một đêm tẻ nhạt .Cô cố gắng chứng tỏ cho anh biết rằng cô đã tệ hại như thế nào khi anh bỏ rơi cô .

Vô vọng . Cô nhận về mình sự im lặng và những sáng thức dậy với cái đầu đau buốt vì say với căn bệnh gan ngày càng đi vào giai đoạn hiểm nghèo.

-Hạ muốn về nhà !

Tuấn đưa Hạ về , Dáng Hạ khuất sâu vào lòng phố đêm nhưng vạc hoa tím trên sông , liêu xiêu vô định.

Đó là lần cuối củng Tuấn nhìn thấy Hạ ..



Tớ đã yêu thật lòng và tớ không ân hận. Những hạnh ngộ cuộc đời xin hãy trân trọng và nhớ về mình .
Người ta tìm thấy mảnh giấy nơi căn phòng của người con gái ấy .Không có tên người nhận.

UyênUyên ,25.2.2011

1 nhận xét:

  1. Truyện buồn quá, nhưng hay! Nếu những đoạn đối thoại mà em ghi thêm người nói vào cuối câu thì dễ hình dung hơn, ví dụ: "- Cậu làm sao thế ? mình không đủ hấp dẫn cậu à , sao cậu ko tiếp tục đi chứ? Hạ nói"

    Trả lờiXóa