Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

17/1/13

Cậu có thể ngủ với tớ được không ?



-Cậu có thể ngủ với tớ được chứ?








Hạ nhìn thẳng vào mắt Tuấn gằng giọng.

Giật mình Tuấn quay lưng , :"Hạ say rồi , để tớ chở cậu về !"

Hạ bật cười khanh khách , : "cậu có phải là đàn ông không đấy ? Cậu yêu tớ mà , đàn ông mà không muốn làm tình với người mình yêu à ? "

Tuấn biết Hạ từ 13 năm trứơc, Năm ấy Hạ 12 tuổi , cô bé miền Tây gầy nhom thắt bím tóc hai bên có đôi mắt buồn dịu vợi. Đôi mắt ấy đã theo anh suốt những năm sau này và cho đến hôm nay ...
Sau bao nhiêu năm gặp lại , Hạ vẫn như xưa vẫn truân chuyên và u uất. Cuốc sống vốn dĩ là không công bằng , nhưng đừơng đời của mỗi con người là Đạo . Mất - Còn và những đau khổ của cuộc đời cũng chỉ là quá trình tu luyện của con người. Nhưng với Hạ , nó đau đớn thế.

Tuấn và Hạ yêu nhau năm Hạ lên 16 tuổi , Cô là mối tình đầu của anh , còn Anh chỉ là một chọn lựa của cô .Nhưng mãi về sau , anh mới nhận thấy là cô đã yêu anh còn anh thì không .. anh yêu người khác. Mười sáu tuổi , Hạ vào đời như trang giấy trắng , dẫu cuộc sống gia đình cùng những éo le của cuộc đời luôn vây bủa quanh cô. Nhiều mộng mơ , Nhiều hy vọng và nhiều hoài bão . Những tưởng với một chút thông minh và nhạy cảm , cuộc đời Hạ đã sớm bình yên bên cạnh một người hoàn toàn có thể tin tưởng được.

Tình yêu của họ bị ngăn cấm ,Hạ hỏi Tuấn có muốn cùng Hạ bứơc tiếp còn đường đó không . . Lúc đấy Tuấn chưa đủ lớn để hiểu những gì mà Hạ hiểu. Anh quay lưng ra đi , Họ không gặp nhau cuối mùa hè năm ấy. Đôi lúc vô tình Tuấn bắt gặp Hạ trên đường ,Đôi mắt của cô vô hồn xa lạ . Nó ảm ảnh anh trong cả giấc mơ.

Tình Yêu , Gia Đình , Bạn Bè , Công việc , khi mà bốn thứ ấy đều rồi bỏ bạn - Bạn sẽ hiểu tại sao người con gái ấy tìm đến sự ra đi . Nhưng cuộc sống quá nghiêm khắc với Hạ . Ba lần tự tử , Hạ đều không chết . Lần cuối cùng cô tình dậy chỉ thấy một màu trắng toát của ga giường bệnh viện , mùi hôi của thuốc lá và khuôn mắt khắc khổ của ba Cô. Cô phải sống vì niềm tự kiêu của ông ấy .Phải sống !

Nhưng cô đã sống một cuộc sống của người ở trọ nhà mình.Những vết cứa nơi cổ tay sau bao nhiêu năm cũng phai dấu nhưng vết cắt tâm hồn vẫn rỉ máu đời cô .Cô đã sống như thế bao nhiêu năm sau cho đến một ngày mọi người thấy Hạ hát . Hạ cười , và Hạ để tóc xoăn.

-Này cậu khinh tớ đấy à ? Tớ nói cậu không nghe thấy à.
-Cậu làm tớ thất vọng đấy!
-Thế nào , Thế ai bảo yêu tôi , đồ tồi , yêu mà không dám yêu à , haha đồ mặc váy .
7 năm , Hạ vẫn là người con gái nông nổi , bất cần . 7 năm thời gian bào mòn ký ức , bào mòn kỷ niệm nhưng vẫn không làm cho anh mắt ấy bứoc ra khỏi đời anh .... Hơi ruọư cay và những giọt nứơc mắt trên má Hạ làm anh xôn xao khó tả . Anh cần che chở cho cô , ít ra là đêm nay .

-Này , Cậu ngủ với tớ nhé .
-Đi.
-Đi đâu?

-Nhà nghỉ.

Khách sạn Hoàng Vy về khuya thật u ám , :"mà quan tâm làm quái gì - cũng chỉ để làm chuyện đấy thôi mà ". Hạ cười nhếch mép.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại . Hạ trườn mạnh lên người Tuấn , giật phăng những cúc áo của anh ra . Tuấn chưa kịp làm gì thì Hạ đã dặt lên môi anh một nụ hôn . Nụ hôn có hương nồng của ruọư và vị mặn của nước mắt. Cứ thế Hạ làm Tuấn chìm vào một thứ xúc cảm không thể cưỡng lại . Anh đẩy Hạ ra , luồn tay qua người cô ,Giật cúc áo ngực cô , mâm mê đôi bàn tay mình trên thân thể cô ...Anh nghe tiếng khóc.

-Cậu làm sao thế ? mình không đủ hấp dẫn cậu à , sao cậu ko tiếp tục đi chứ?

-Cậu yêu người ấy đến thế à ?

-Cậu điên à! Cậu không phải là đàn ông à?

Nghe này Hạ ," Mình không thể tổn thương Hạ , và đừng biến mình thành công cụ để trả thù ai đấy Hạ à ".

Im lặng .

Tuấn nói đúng . Cô đã muốn mình sống xấu đi , cô vùi đầu vào sàn nhảy , vủ trường những canh ruọu thâu đêm và hôm nay .. là những cuộc tình một đêm tẻ nhạt .Cô cố gắng chứng tỏ cho anh biết rằng cô đã tệ hại như thế nào khi anh bỏ rơi cô .

Vô vọng . Cô nhận về mình sự im lặng và những sáng thức dậy với cái đầu đau buốt vì say với căn bệnh gan ngày càng đi vào giai đoạn hiểm nghèo.

-Hạ muốn về nhà !

Tuấn đưa Hạ về , Dáng Hạ khuất sâu vào lòng phố đêm nhưng vạc hoa tím trên sông , liêu xiêu vô định.

Đó là lần cuối củng Tuấn nhìn thấy Hạ ..



Tớ đã yêu thật lòng và tớ không ân hận. Những hạnh ngộ cuộc đời xin hãy trân trọng và nhớ về mình .
Người ta tìm thấy mảnh giấy nơi căn phòng của người con gái ấy .Không có tên người nhận.

UyênUyên ,25.2.2011

Trở Lại Hà Nội



Tôi trở lại Hà Nội vào một ngày đầu xuân , có gió mùa...

Hà Nội sớm tính mơ vẫn đẹp nồng nàn như mối tình của tôi ngày ấy.

Trời se lạnh , bàn chân vô định đưa tôi trở về nhưng con phố xưa, tôi ko tìm lại những dư âm của ngày tháng cũ , bởi lẽ con người ta không thễ sống hoài với quá khứ ...mục đích trở lại Hà Nội lần này , Tôi chỉ muốn trả lời với trái tim mình : Có hay không yêu vùng đất ấy ?



Tôi yêu Hà Nội bằng tình yêu của một đứa con gái sài thành hời hợt- bốc đồng , bất cần đời và nông nổi. ..

Chính vì thế tình yêu đấy nó mong manh như những giot sương mai .. đẹp long lanh nhưng dễ vỡ tan tành ...song, tôi ko quan tâm là nó sẽ vỡ như thế nào .. vì tôi ko cho phép mình làm tan vỡ nó , ít ra là như thế.



2h đêm , Tôi thay 1 số sim điện thoại thật lạ , gọi đến cho anh ... chỉ cần nghe đựơc tiếng nói ấy , tôi sẽ tắt máy và chìm vào nhựng mộng mị đời mình . ấy thế mà ......... .



Những hồi chuông dài vô vọng...

Nước mắt ..bóng tối..

Rưọư và nỗi tủi thân.



Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình cô đơn và chán chường hơn lúc ấy. Người con trai ấy , người hứa cùng tôi bứơc qua những khó khăn còn lại của cuộc đời..bỗng chốc hoá thành xa lạ... bỗng chốc anh đi qua đời tôi như một giấc mơ ...

Không ! đó không phải là giấc mơ và tôi phải đối mặt với nó bằng cách nhìn của một người con gái biết yêu Hà Nội ...

Cường bảo tôi :" Nếu cuộc tình của em tan vỡ - hãy hứa với anh , em đừng yêu Hà Nội nữa" Tôi gật đầu ...không hiễu là lý trí hay con tim tôi làm chuyện đó .. mà mặc kệ ai thì cũng như vậy cả.



Vì có gật đầu thì tôi cũng biết rằng mình chĩ hứa để Cường không phải lo lắng cho những bứơc chân tôi .., cho nhựng đoạn đường tôi phải bứơc một mình..

Hôm sau , mãi đến 3h chiều tôi mới tỉnh giấc . ĐT có tin nhắn .

Không phải của anh . Cường hỏi tôi đã tỉnh chưa , có thể cho anh ấy địa chỉ chỗ khách sạn tôi đang ở không? Anh ấy cảm thấy bất an và thật sự lo lắng cho tôi .

Tôi làm 1 dấu 3 chấm ... Hà Nội hôm nay thật đẹp .. send cho anh , rồi tắt máy .

Đầu đau buốc - hệ luỵ của chai X0 còn nằm dang dở dưới sàn . Cổ họng đắng và khô khóc , Tôi với lấy chay lavie tu ừng ực.. . lại thấy đói rồi.

chuyến bay 11h đêm. Vẫn còn sớm , Tôi đi loanh hoanh khu chợ Đồng Xuân , chợt nhớ Cái Huyền đến lạ . Đợt trước , đi bộ với nó có một đoạn tôi đã nỉ non khóc đủ thứ tiếng trên đời nó mới buông tha cho tôi , giờ có muốn đi cạnh nó thì nó cũng đã cách nửa vòng trái đất.

Hà Nội về đêm thật đẹp , (không biết là vì nó đẹp thật hay vì tôi luôn có cảm tình đặc biệt đến nó) . Con đường quanh hồ đựơc bao bộc bởi những tán cây to vững chắc . Cành lá rủ xuống mặt hồ nhưng các cô con gái Haà thành những thập niên trước e ấp soi tóc xuống mặt nước long lanh . Hồ gươm vẫn thế , không đẹp lung linh như nhựng câu thơ mỹ miều cũng không quyến rũ làm các nhà văn thơ thẩn bao chiều trồng cây si dáng ngọc .. nhưng vẫn làm con người ta da diết nhớ mỗi khi nghĩ về ...


Con đường Tình Yêu cũng đã phai dần những di ấn của các cô cậu tuổi teen thoả sức tưởng tượng và ghi lại những khát vọng của mình .. nhưng vẫn là nơi minh chứng cho bao nhiêu đôi tình nhân đêm ngày thủ thỉ.. hoa sen dưới hồ cũng nở nhiều hơn năm trước.. Cả cảnh vật cũng đổi thay thì tôi ơi hãy bình thản trc những thay đổi của cuộc đời....





Ngoảnh đầu lại nhìn HN trước khi bứơc vào cửa sân bay...

Tạm biệt nhé , tình yêu một thời ..

Tạm biệt nhé ký ức về một vùng trời bình yên..

Tạm biệt nhé những mùi hương rất lạ...

Tạm biệt em của anh , ng` con gái nhìn đời qua màn hình laptop...

Hà nội !



vẫn là nơi tôi yêu thương và tôi sẽ tìm về ...

Một ngày không xa lắm .



UU,0h25 sânbaynộibài 16/02/11.

Hẹn Hò Hà Nội

Hoa  Lộc Vừng_Hồ Gươm


Hà Nội ơi , rồi một sáng tinh mơ
Ta sẽ đến khi bình minh vừa nở
Mặt trời hồng, xua tan bao nhung nhớ
Trong vòng tay , HàNội đẹp lạ thường..



Ta đến bên người với tất cả yêu thương,
Xoá hờn tủi , từ hai miền cách biệt
Ôm trọn người, Hà Nội ta tinh khiết
Như sương đêm soi bóng Nguyệt yêu kiều

Ôi Hà nội, ta muốn nói bao điều
rằng ta nhớ, ta yêu người vô hạn
Chờ ta nhé ,rồi một hôm sớm sáng
Nắng Hà Thành ngời rạng mắt em vui.

Tỉnh Giấc



Đêm đang thở nhẹ nhàng , tĩnh lặng

Gió lùa qua khe cửa, chuông reo...

Bao nhiêu ngày sống giữa tình yêu...

Vẫn thấy thiếu cái điều chưa .... đủ.(?)



Chợt thèm lắm những ngày xưa cũ..

Những giận hờn chỉ để thêm yêu

Em lả lơi, anh hết mực yêu chiều

cho đêm vắng liêu xiêu miền hạnh phúc

Gió vẫn thổi , và e vẫn lặng...

mơ ngày xa ...

anh lo lắng đợi chờ.....



Giật mình em tỉnh cơn mơ

hôn anh , yêu lắm chàng khờ của em .

UyênUyên , 22.3.2012

Truyền Thuyết Về Hoa Violet

Cánh đồng hoa Violet







Ở một tỉnh miền nam nước Pháp, nơi có những cánh đồng cỏ xanh rì như những dải lụa xanh thăm thẳm, lóng lánh trong ánh nắng là những dòng suối trong veo, những thảm hoa tươi thắm sặc sỡ màu sắc của sự phồn vinh, những đàn bò thản nhiên gặm cỏ, từng đàn gia súc chen chúc nhau, nơi đó có một trang trại rộng xa ngút ngàn của một vị Bá Tước đầy quyền uy và giàu có
Ông ta có tất cả mọi thứ quí giá nhất trên đời, nhưng điều mà ông ta hãnh diện nhất đó chính là cậu con trai duy nhất. Cậu chủ Anfaret là một chàng trai thật tuyệt vời, rất đẹp trai, thông minh, hào hoa phong nhã và rất tài hoa. Chàng có sức hút rất mãnh liệt với tất cả các cô gái con nhà quí tộc trong vùng, chàng là niềm tự hào của cả dòng tộc. Cuộc sống bình yên trôi qua, cho đến một ngày xuất hiện cô gái làm vườn mới, tên nàng là Violeta.
Violeta là một cô gái con nhà nghèo, nhà nàng nghèo nhất trong vùng, thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội lúc bấy giờ. Nàng không có một sắc đẹp lộng lẫy nhưng vẻ hiền dịu trong trắng thanh thoát thơ ngây toát ra từ gương mặt dịu dàng như Đức mẹ của nàng đã khiến cả khu vườn như bừng sáng, khu vườn nhờ có bàn tay nàng càng rực rỡ sắc hoa. Và cũng chính gương mặt như thiên thần ấy đã làm cho trái tim chàng Anfaret rung động và tình yêu đã đến. Vượt qua khoảng cách giai cấp, họ đến với nhau thật nồng nàn say đắm, nhưng vào thời đó sự khác biệt giai cấp đã gây ra bao mối tình, không ai chấp nhận mối tình ấy và rồi tình yêu đó đã đến tai cha mẹ chàng, sóng gió bắt đầu nổi lên cho đôi bạn trẻ.
Cha chàng trai đã nổi trận lôi đình, ông cảm thấy thật nhục nhã và ra sức ngăn cản tình yêu của họ, mẹ chàng thì ngày càng căm ghét ra sức hành hạ nàng Violet, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng tất cả. Nhưng lẽ đời vốn vậy, tình yêu càng ngăn cản thì càng trở nên nồng thắm, gắn bó hơn. Họ vẫn lén lút gặp nhau, vẫn trao cho nhau những nụ hôn những vòng tay nồng ấm, dường như mọi thứ không thể ngăn cản được tình yêu của đôi bạn trẻ.
Rồi một hôm cha mẹ chàng cũng phát hiện ra
 
và trận bão phẫn nộ xoáy trút lên người nàng Violeta . Ông ta nhốt Anfaret vào phòng rồi cho gọi Violetta đến, sau một trận đòn ông ta tuyên bố nếu nàng vẫn còn tiếp tục gặp Anfaret thì ông ta sẽ đuổi nàng ra khỏi nhà. Ông không thể chấp nhận một người thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội như nàng trong nhà được, nếu nàng yêu Anfaret thì hãy rời xa chàng, vì nếu không chính nàng sẽ cản trở tương lai của chàng, nếu yêu nàng chàng Anfaret sẽ mất tất cả, sẽ không còn địa vị danh dự trong xã hội, ông ta còn đe doạ sẽ bắt mẹ nàng để làm áp lực. Biết là dù có khóc lóc van xin cũng vô ích trước sự sắc đá của Bá tước, vì tình yêu nồng thắm với Anfaret, vì lòng hiếu thảo, Violeta cuối đầu chấp thuận từ đó nàng bắt đầu xa lánh Anfaret…
Nhưng Anfaret là một chàng trai kiên định, chàng không vì thế mà khuất phục… Chàng vẫn tìm đến Violeta dù nàng cố tình tránh mặt. Ngày qua ngay cha mẹ chàng rất tức giận, Bá tước cố tìm mọi cách ngăn cản họ, nhưng vẫn bất lực. Cuối cùng, một hôm ông ta đã nghĩ ra một cách, bèn gọi Anfaret lại và nói :
– Ta sẽ không ngăn cản con nữa, nhưng con phải hứa với ta một đìều kiện, con phải lên Paris học thành tài, sau 5 năm trở về ta sẽ cho con cưới Violeta, nếu con không chấp nhận ta sẽ gả cô ta cho Adrey người làm vườn xấu xí, hãy vì tương lai của con cũng như của nó mà quyết định đi. Một là sau khi trở về con sẽ có Violeta, hai là hai đứa sẽ mất nhau vĩnh viễn. Nhưng khi con ra đi, nó vẫn phải ở lại đây làm việc như trước. Hãy lựa chọn đi con trai yêu quí của ta!
Trước quyết định đó, đôi bạn trẻ đành phải xa nhau và hứa hẹn ngày trở về. Đêm cuối cùng bên nhau, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo chàng, Anfaret hứa rằng sẽ trở về để cưới nàng làm vợ, chàng hứa rằng sẽ viết thư về thường xuyên cho nàng, hãy vững tin và chờ chàng trở về, bởi tình yêu chàng dành cho nàng mãi mãi không gì có thể ngăn cách được. Nhưng Violeta dường như linh cảm được rằng có lẽ đây là lần cuối cùng họ còn được bên nhau, nhưng nàng vẫn im lặng vì không muốn làm chàng xao lòng. Chàng Anfaret ra đi, mang theo trong lòng hình ảnh thân thương và đôi mắt đau đớn của người yêu.
Violeta ở lại trang trại chịu mọi sự hành hạ của gia đình Bá Tước, họ xem nàng như cái gai trong mắt nên không từ một thủ đoạn nào để hành hạ nàng, nhưng Violeta vẫn cắn răng chịu đựng tất cả vì tình yêu dành cho Anfaret. Nhưng rồi ngày qua ngày, bóng chim tăm cá, nàng không hề nhận đuợơc tin chàng, không một lá thư hay lời nhắn trở về trang trại. Nàng âm thầm mỏi mong chờ đợi, bao đêm nàng khóc ướt đẫm gối vì thất vọng…. Rồi một hôm, mẹ chàng đưa cho nàng một bức điện tín và nói rằng hãy quên Anfaret đi, vì chàng sắp cưới con gái Nam tước bạn của Bá Tước tại Paris. Nghe tin như sét đánh ngang mày, nàng ngất xỉu trước nỗi đau ấy, nàng đau đớn gần như chết lịm, cũng từ hôm ấy nàng trở nên câm lặng. Sự hành hạ cùa gia đình Bá tước ngày càng khắc nghiệt hơn, nàng không được ăn no, phải dậy từ sáng sớm, làm việc quần quật từ sớm tới khuya, lại thêm phần đau khổ trong lòng, uất ức vì chàng Anfaret phụ tình nên sức khoẻ của nàng ngày càng suy sụp. Và rồi một đêm mưa gió họ đã đuổi nàng ra khỏi nhà, từ đó không ai còn biết tin tức gì của nàng nữa.
Còn về phần Anfaret, 5 năm sống nơi thủ đô Paris tráng lệ, TY của chàng không hề suy chuyển, hình bóng nàng Violeta vẫn lung linh trong trái tim chàng, chưa một ngày nào chàng không nhớ về người yêu đang ở trang trại chờ chàng trở về. Mỗi tuần chàng đều gửi một lá thư về cho nàng, động viên nàng hãy ráng đợi chàng trở về, tin tưởng tình yêu của chàng, rằng cuộc đời chàng chỉ yêu duy nhất có nàng mà thôi, chàng sẽ trở về và cưới nàng làm vợ. Những hỡi ơi, cả chàng và Violeta nào có ngờ đâu, những lá thư tình yêu ấy chưa bao giờ đến được tay nàng Violeta. Chàng có ngờ đâu khi chàng ra đi bao sóng gió đã đổ ập lên người chàng yêu dấu. Chàng vẫn tin rằng bằng sự cố gắng của mình để học thật nhanh mà trở về ….
Và rồi ngày cuối cùng của 5 năm đã đến, sắp đến ngày trở về. Trước ngày tốt nghiệp, chàng muốn quay về bất ngờ để báo tin cho nàng biết rằng chàng sắp được cưới nàng, rằng họ sắp được bên nhau. Nhưng hỡi ôi, khi chàng quay trở về nhà thì mọi thứ không còn như trước, nàng Violeta đã không còn ở đó nữa, gia đình chàng tìm mọi cách bôi xấu nàng nhưng Anfaret không hề tin. Chàng như điên dại chạy khắp nơi tìm kiếm hình bóng người yêu, chàng óan hận cha mẹ đã đuổi nàng, hành hạ nàng qua lời kể của Adrey người làm vườn, cũng là người đã đối xử với Violeta rất tốt.
Chàng bôn ba khắp nước Pháp tìm nàng, dò hỏi người quen, chàng không tiếc gì tiền bạc đi khắp nơi nhưng vẫn bặt tin nàng. Cho đến một ngày, trải qua bao tháng tìm kiếm vô vọng, sức cạn lực kiệt, chàng lâm bệnh nặng tưởng chừng như không thể qua khỏi, cha mẹ chàng xót con nên đành phải tung tiền ra thuê người tìm kiếm lần nũa, nhưng bóng dáng nàng Violeta vẫn bặt tăm. Họ hối hận vì đã gây cảnh đau lòng để giờ đây nhìn đứa con trai yêu quý đang thoi thóp trên giường trong nỗi đau khổ tột cùng. Họ đã đưa tin khắp nước Pháp nếu ai tìm được nàng Violeta họ sẽ không tiếc bất cứ thứ gì…Hai năm trôi qua, bệnh tình chàng Anfaret ngày càng trầm trọng, cả dòng tộc gần như tuyệt vọng thì một hôm xuất hiện một cậu bé rách rưới với bộ dạng lo lắng hốt hoảng dừng lại ở trang trại đem lại tin tức về Violeta, nhưng cậu bé chỉ đòi gặp chàng Anfaret và chỉ muốn nói riêng với chàng. Nghe được tin này, chàng Anfaret chợt bật dậy, chạy như bay đến bên cậu bé, ôm chầm lấy cậu mừng rỡ mà không kịp nhìn vào đôi mắt đang rơi lệ của cậu, cậu bé ấy chính là em trai của Violeta. Cậu bé đưa tay ra cho chàng và nói : “ Cậu chủ hãy đi theo cháu!”
Dường nhu có một sức mạnh thúc đẩy, chàng Anfaret cố gượng đi theo cậu bé, đi thật xa, thật lâu, về tận một vùng thật hẻo lánh, một nơi rất xa trang trại mà không ai có thể ngờ tới,. Cậu bé liên tục thúc hối chàng đi thật nhanh, trông câu rất vội vã….Quãng đường xa khiến Anfaret như kiệt sức, cha mẹ chàng cũng gần như ko đủ sức để đi tiếp, muốn được nghỉ ngơi nhưng cậu bé vẫn không muốn dừng, cậu luôn thúc hối mọi người đi thật nhanh, cậu nói : “Xin các ngài hãy theo cháu mau lên kẻo không kịp.”
Anfaret dường như linh cảm được điều không lành đang xảy đến nên chàng vẫn tiếp tục lên đường. Và rồi, khuất sau những ngọn núi kia là một vùng quê thật hẻo lánh nghèo nàn, trong một căn nhà tối tăm nàng Violeta đang trong cơn hấp hối., xanh xao gầy gò, chỉ còn đôi mắt như đang trông ngóng điều gì, đôi môi nàng trong cơn mê sảng vẫn gọi tên Anfaret không thôi. Anfaret bàng hoàng đau đớn, chàng vừa chạy đến quỳ bên nàng thì cũng là lúc nàng nhắm mắt, không còn kịp nhìn thấy Anfaret. Chàng bật khóc gào thét tên Violeta, van xin mọi người hãy cứu lấy nàng…nhưng …mọi người đều quay đi và rơi lệ…Violeta đã mãi mãi ra đi mà không kịp nhìn thấy gương mặt của người nàng yêu dấu và chờ đợi….
Cậu bé đã kể cho chàng nghe tất cả mọi điều, từ ngày nàng rời khỏi nhà Bá tước, đã mang trong người căn bệnh hiểm nghèo, hậu quả của những ngày bị hành hạ ngày ấy…Nhưng nàng vẫn cố thoi thóp sống mong ngày chàng Anfaret trở về…nàng vẫn muốn chờ đợi ngày chàng về để nói với chàng rằng nàng vẫn yêu nàng, vẫn chờ đợi chàng…rằng vẫn không tin chàng đã phản bội lại lời thề hứa năm xưa…rồi mới thanh thản ra đi…nhưng tất cả đều đã muộn…nàng đã ra đi ko kịp nói lời trăn trối…ko kịp nhìn thấy chàng Anfaret…
Cha mẹ chàng nhìn thấy cảnh đau thương đó đã gục xuông trước mặt nàng mong nàng tha thứ…nhưng nàng nào còn biết gì?
- Cha mẹ đã vừa lòng chưa?- Anfaret gào lên thảm thiết – các người đã thoả mãn chưa? Nàng đã ra đi thật rồi, nàng bỏ ta rồi, ta còn sống để làm gì nữa” – Ánh mắt và giọng nói của Anfaret như vang từ cõi xa xăm nào đó….
Đám tang Violeta được đưa về trang trại tổ chức với những vòng hoa hồng trắng muốt, trắng tinh khiết như gương mặt im lìm lạnh giá của nàng Violeta. Còn Anfaret, chàng ôm lấy linh cữu của Violeta không rời, môi chàng mấp máy gọi tên ngườI yêu như một kẻ mất trí…Ai nhìn vào đều cũng phải rơi lệ, khuyên giải thế nào chàng cũng bỏ ngoài tai. Và từ đó, chàng không hề rời khỏi nàng, ngày này sang ngày khác chàng vẫn ngồi im lìm bên mộ nàng, nỗi đau ấy không thể vơi đi, Anfaret như một kẻ mất trí, chỉ biết kêu tên nàng trong nỗi đau tột cùng. Tình yêu ấy quá lớn, tình yêu ấy đã trở nên bất diệt trong lòng chàng. Cha mẹ chàng trở nên bất lực không thể khuyên gì chàng được nữa vì bản thân họ cũng cảm thấy quá ân hận. Trang trại phồn vinh ngày nào giờ đây chìm trong ảm đạm u uất…
Rồi một ngày cuối Đông, vì kiệt sức và cũng vì quá đau khổ chàng Anfaret đã gục ngã trút hơi thở sau cùng tbên mộ nàng Violeta. Di chúc sau cùng chàng chỉ muốn được chôn chung cùng nàng. Mùa Đông lạnh lẽo trôi qua, mùa xuân lại trở về nơi trang trại, nơi đây chỉ còn lại vợ chồng Bá tước già hiu quạnh, ai cũng tiếc thương cho mối tình của chàng Anfaret và nàng Violeta.
Một buổi sáng thức dậy, người ta bỗng chợt nhìn thấy trên mộ hai người xuất hiện một nhánh hoa màu tím vươn cao trong gió, một màu tím ngát thắm sắc cả khu vườn, cành khẳng khiu nhưng vẫn vững vàng trước gió, vươn cao mạnh mẽ như tình yêu bất diệt của chàng Anfaret và nàng Violeta. Người ta tiếc thương cho cô gái nết na hiền dịu, tiếc thương cho một mối tình ngang trái chung thuỷ ấy bèn đặt tên cho loài hoa ấy là VIOLET, loài hoa mang tên người con gái bạc mệnh. Một màu hoa mang màu tìm thuỷ chung!

St
 
twitterfacebookgoogle pluslinkedinrss feedemail