Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

21/7/15

Ngày đêm và câu chuyện vòng tròn .



Có những mùa  chẳng hiểu nổi vì sao

đêm cứ dài như là đêm không ngủ
có phải là đêm thấy những ngày rất cũ 
lẩn quẩn bước đi theo những  vòng tròn

vòng của nhân gian và những lối mòn
suy nghĩ đớn đau cho ngày xanh xơ xác
vòng của cuộc đời với trái tim rách nát
mang yêu thương đi ban phát hững hờ

này mùa ơi , mùa có bán giấc mơ
đại khái là bình yên ngày ru đêm nồng giấc
chẳng còn toan tính những được hơn thua mất
quyện vào nhau- rên siết ngọt ngào... rên

chỉ vậy thôi rồi mỗi đứa một bên
đường đời vô tận vòng tròn quay quay tiếp
ngày cứ trôi đi mặc đêm rên siết
nổi buồn khỏa thân trong bóng tối đọa đày

có những mùa chằng hiểu nổi đêm ngày
yêu thương nhau bằng nỗi đau số phận
em đem ngày  nhốt vào đêm bất tận
đêm kể em nghe câu chuyện những vòng tròn .

Uyên Uyên ...


21/7/2014 .


P/s : viết xong con  "tác giả " chẳng biết nó viết gì lun ...





30/6/15

Cho em ...



Cho em gái chị .. ngày em thi đại học , 



Đón em về tà áo trắng em bay

Chị chợt nhớ những ngày mình vừa hơn mười sáu
Tóc em dài buông lơi vai áo
Cũng hanh hao chị thưởu xuân thì

chị còn đâu cái nét nhu mì
làn xuân sơn và bờ môi son thắm
tuổi trẻ trôi nhanh cùng đam mê chìm đắm
bỗng giật mình lại mùa hạ trôi qua

Nói gì đây em khi ta đã mất cha
Bao ước mơ về ngôi nhà  và gia đình bé nhỏ
Từ dạo đó  cũng không còn gặp lại, 
 dù là trong mơ nữa
Với chị là niềm đau còn với em 
là cả những thiệt thòi

Ngày mai  đậy , khi em bước sang cánh cửa cuộc đời
Đậu đại học _ không là con đường đi duy nhất 
Nhưng tất cả đang kỳ vọng vào em _một niềm tin  rất thật
Con bé sẽ mang về những gì tốt đẹp nhất cho cha

Hẳn lòng em có chút nổi phong ba
Hẳn em buồn khi ngày mai ba không phải là người _ đội mũ cối _ mặc áo jean đưa em đến lớp
Em bơ vơ giữa dòng đời _ tình thương nơi  mẹ , chị , chú cô chẳng thể nào đủ lớn
Cho trái tim  bé bỏng kia vượt thử thách cuộc đời

Em gái ơi xin hãy cứ mỉm cười
Làm tốt tất cả những gì em có thể
Ba luôn cạnh bên em _ hãy tin rằng như thế
Được - mất - thấp cao  chỉ là những điều lệ ràng buộc con người

Chị chẳng thể làm cho em những điều cao siêu gì ở cuộc đời
Nhưng sẽ cố gắng giữ cho nụ cười của em mãi tươi xinh như vậy

Vì cuộc đời chị  là nốt trầm trong bản tình ca mùa hè năm  ấy
Nên  nhất định em phải là những nốt ngân dài ...nhất định sẽ bay xa .


Uyên Uyên 

30.6.2015


29/3/15

Những ngày mong manh





Những ngày này , những ngày cuối tháng ba nhiều nước mắt . Nước mắt cứ chực khô chực trào  khộng tài nào kiểm soát được . Phải giữ cho mình nhiều sức khỏe , phải giữ cho mình thật bình  tĩnh  phải  giữ , phải làm ... làm sao để cứng rắn hơn cho những cuối cùng của cuộc đời Ba thấy mình đã có thể tự lo cho bản thân ,  lo cho người thân ... và ít nhất là để ba nhẹ lòng .

Ba của con gái cả đời sống  cả đời vẹn chữ nghĩa chữ tình  nên lúc  Ba  còn chút hơi sức cuối cùng này người thân viếng thăm ông kín cả hàng lang bệnh viện . Cai lậy , Đà Lạt , Nha Trang , Đắc Lak , Buôn Mê Thuộc , Hóc Môn những  giọt nước mắt lăn dài nhìn nhau câm lặng ... có ai tin được rằng cái người chỉnh chu đang nằm  đây sắp phải ra đi ?

- Tiền của ba ... ở trong  học tủ , lấy lên cho Ba , để ba cho  người ta ở dưới quê lên thăm ba , tiền bạc không có tội lắm .
-Gói hộp Yến gửi  Cậu mày đem về quê cho Bà Sáu .
- Cầm tiền này xuống trả tiền xe cho  mấy chú dưới quê lên ....


....

Đó là những câu chuyện mà   Ba thường kêu con gái  lai rồi nói nhỏ . Con gái mắng ba bệnh không lo cứ lo cho cho người khác ... ba chỉ cười rồi lại thiếp đi .

Những ngày này  con gái mới thấy được nghị lực sống phi thường của Ba . Ba  không dám nhắm mắt vì  sợ mình nhắm rồi không mở lại được nữa . Bụng ba  trướng to lên hỏi đau không ba chỉ xoa xoa rồi  nhìn lơ ... ba nói than đau sợ Y Tá buồn lòng . Khi bác sỹ buông tay , con gái ra Bắc mang thuốc nam về ... đắng  đến tím ruột gan  ba uống mà không một lời than ...Ba đòi ăn , ba phải ăn , phải sống  để chờ cháu nội ... còn mấy ngày nữa nó ra đời rồi  mà , ba phải sống .

Bác sỹ nói thuốc  tiêm không còn tác dụng giảm đau cho ba được nữa ,  thì thuốc uống  giải quyết vấn đề gì , giờ chỉ gây tê trực tiếp lên người Ba , Xuất huyết não rồi .....Người nhà muốn đưa về thì đưa ...  bác sỹ không cản ...

Con  gái không tin .
Con gái làm sao tin được  khi Ba cầm tay con gái hỏi bạn con đâu ? sao không đưa  vào thăm ba ? Hôm nay con ăn chưa ?  Ở đây với Ba  rồi mai con có thức dậy đi làm được không ?  Còn móc tiền dúi cho con gái . Con gái bảo không  cần ... con gái có nhiều tiền , ba để cho người khác ... Ba ôm con gái nói sao mà giống cha , tiêu sài sang  đi đâu cũng  lo cho em út ... như vậy cả cuộc đời chẳng có cái gì ngoài hai bàn tay trắng ... Con gái ngước nhìn trần nhà  không dám để nước mắt rơi .

Con gái không tin ...ông trời có thể  mang ba đi trong lúc này , con gái không tin , không thể tin vào điều đó .

Thôi bàn về những lỗi lầm , thôi bàn về những hành động con gái  đã khiến ba buồn lòng hơn mười năm ròng rã ... bởi lẽ con gái biết ba luôn tha thứ và chở che cho con gái ...
Vẫn biết cuộc đời rồi sinh - lão - bệnh - tử , sinh ly - tử biêt là điều tự nhiên nhưng khi tất cả các con đường đóng lại ... con gái vẫn tin phép màu sẽ đến...

Nhất định phép màu sẽ đến trong những ngày mong manh  này phải không Ba của con ?

.........

1/3/15

Chuyện Hư Cấu ...

                                                     Chuyện hai người cô đơn 






-Này , Em giúp chị đi .
-Sao vậy ?
-Chị muốn viết truyện nhưng viết không được , cảm giác ức  cờ mờ nó chế luôn rồi
-Viết về gì ?
-Câu chuyện của những người cô đơn .
-Mấy người .
-Những , à mà không hai người.
- 1 Nam 1 Nữ ?
-Ừ...
-Họ quen  nhau không ?
-Có . Hình như họ yêu nhau ...
- ... im lặng ....
-Nhưng họ cô đơn lắm .
-... im lặng ...
-Họ sống ở sài gòn hoa  lệ . Họ ra vào các buổi tiệc tùng liên tục , nhưng chị cam đoan họ  rất cô đơn . Họ  không nói chuyện  riêng với nhau .Này , em đâu rồi ... chị phải viết  như thế nào ?
-... im lặng ...

-Hix , Em không giúp chị à .
-Chị  , chị có bằng lòng  không ?
-???
-Có bằng lòng với hiện tại không... hai người... chỉ đến như vậy thôi, không hơn  cũng không  kém .
-Ồ , không không phải chị .
-Bằng lòng không ...?
-Không ...
-Vậy  về với nhau đi chị .

~~~~~~~

Cô ngồi bất động . VẬY VỀ VỚI NHAU ĐI CHỊ .. về với nhau , về , với nhau  ... rõ ràng như thế nhưng trong  những giây phút ấy cô dường như không hiểu nổi .  Thật  đơn giản  để sắp xếp chúng lại với nhau  thành một cụm từ có nghĩa  và  cũng chẳng mấy khó khăn để cô   mang hai con người  cố chấp  ấy  VỀ VỚI NHAU . Nhưng sau đó thì sau? cô làm sao xóa được nổi cô đơn ngự trị  trong lòng họ . Cô làm  sao  ghép được những mảnh màu tối sáng ấy thành một bức tranh _ nơi mà cô  và anh ta  có thể nhìn thẳng vào mắt nhau chứ không phải nhìn vào quá khứ với những vết xước dài rướm máu .

Hắn ngoài hai mươi .Vẻ mặt khôi ngô tuấn tú nhưng đáy mắt hằn sâu những vết chân chim . Người ta bảo hắn già trước tuổi. Cũng phải thôi , đời hắn cái gì mà chưa từng ? Cơm hàng cháo chợ  và năm tháng phiêu bạt  ở mảnh đất Sài Thành  này nuôi hắn lớn . Loại người nào mà hắn chưa tiếp xúc qua .Nghề  nào hắn chưa từng thử ?.Đôi lần bước chân vào cái thế giới thượng lưu  cũng không ít lần rơi xuống tận cùng đáy vực . Hắn vẫn sống . Người đời nhìn hắn lắc đầu  chẳng biết năm tháng đưa hắn về đâu . Hắn nhìn người đời cười khẩy rồi đổi màu như  chú tắc kè bông giữa cuộc sống muôn màu , xô  bồ  , vội vã . Bước ra từ  những tiệc tùng huyên náo cười vui hắn mới cảm nhận được nghiệt ngã của nỗi cô đơn ...

Cô không còn trẻ  nữa . Đôi bằng đại học , dăm ba  tài lẻ nhưng luôn là nổi thất vọng của gia đình . Cô  bất cần . Có hôm người ta bắt gặp sáng cô xuất hiện ở một tòa soạn báo , chiều đã thấy cô check in (*) ở một thành phố tít xa ..Người ta thường thấy cô đi cùng  một bầy trẻ con  . Lúc cô lê la ăn quà vặt ở lề đường lúc cô  lại hóa thân thành bà cụ non với n  cái triết lý về cuộc sống .Bạn bè của cô rất mệt mỏi bởi những dòng status nặng nề u uẩn của cô tràn ngập new feeds (**) của họ  về một cuộc tình hư ảo  ,có người   còn bảo cô bị thần kinh .Cô mặc kệ ,   cứ làm những gì mình thích  và hả hê khi người khác ngộ nhận về mình .Cô không xinh  đẹp nhưng cô luôn biết cách để  khiến mình trở nên nổi bật ( dù  với chiều hướng nào đi chăng nữa ).Cô nhìn người đời ngao ngán  để mặc thời gian lặng lẽ tàn phai .

Họ gặp nhau  mỗi khi đêm về .Khi những ngọn đèn của  sài gòn hoa lệ bớt  lung linh . Đêm thật khuya , chỉ còn ánh sáng mờ của chiếc smartphone và bảng tin Facebook ngổn ngang trạng thái .

-Nhìn chị kìa , vui quá có còn nhớ đến em .
- Ô kìa , ngôi sao  anh đi diễn mới về chăng ?
-Khoảng cách từ sao hỏa đến mặt trời bao nhiêu chị biết không ?
-Chỗ hoa hồng trong lọ héo rồi anh ơi .
-Sài gòn  lạc nhau thì mất..
- Đà lạt mùa này lạnh bỏ mẹ @@.
-------
Những câu chuyện không đầu không cuối . Người hỏi chẳng cần nghe câu trả lời . Có  đôi lúc cô ấy dừng lại . Muốn đưa tay chạm vào thế giới cũa gã nhưng rồi rùng mình , sợ trái tim vừa lành lại hoen rĩ vì thứ tình cảm xa sĩ , trần ai _Gã nhận ra tình cảm của cô ấy   lại sợ  vòng tay mình không đủ rộng . Cứ thế  năm tháng trôi qua .

Bạn sẽ chẳng tìm thấy điểm chung nào giữa gã trai lang bạt và cô gái dở dở ương ương trong câu chuyện .Họ cứ thế , cứ thế tồn tại bên cạnh nhau như hai  hai đường thẳng song song dài vô tận  cho đến khi tôi viết xong câu chuyện này ...

-Em này , chị viết xong  rồi này ...
-Sao không có đoạn kết?Sao  họ không về với nhau .
-À , vì họ không tồn tại . Họ là hư cấu .
-Chị thật hư cấu.
- Không , không phải chị hư cấu . Gã trai và cô ấy hư cấu .Hay em viết đoạn kết hộ chị đi .
-.....
-Mà thôi , chị để thời gian hư cấu  vậy
.


Hết .



Uyên Uyên ,
Khai bút , mùa xuân Ất Mùi .
2.06 AM 1/3/2015 .
P/s : Câu chuyện hoàn toàn  hư cấu , hai nhân vật có thể rất quen thuộc với những  người vẫn hay theo dõi blog của Khuyết , man dáng dấp của Khuyết tuy nhiên xin đừng mặc  định  gán ghép các nhân vật lại với nhau. Hãy để Chuyện Hư Cấu tự nhiên như hư cấu , bạn nhé .

26/1/15

Giấu


Giấu 




Người  ngồi nghĩ về người
lặng lẽ giữa màn đêm...
Người   đang  ấm êm
lần mò tìm ký ức

Người ngồi nhớ người trong màn đêm bất lực
một tiếng yêu bật mãi chẳng thành lời
Người  đắng cay suy nghĩ về cuộc đời
để mặc người cứ đứng yên chờ đợi

Người thì xa vời vợi ....


..... chỉ cách một bàn tay

Đêm  lạnh
Mắt cay
người giấu đêm vào ngày giấu ngày vào tuổi trẻ... ?
bao nhiêu người đang sống trong lặng lẽ
giấu đời mình cho nghiệt ngã đời nhau .



Uyên Uyên , 26.01 .2015




1/12/14

Cho những mối quan hệ không rõ ràng ...


Tôi từng có những mối quan hệ thật khó để gọi tên , tình bạn ư ?  tôi tin chắc cả tôi và  cậu ấy  điều không tin vào điều đấy ... Vậy là tình yêu  ? không!  chúng tôi cất giữ  cho mình một khoảng trời riêng mang tên " những yêu thương chỉ còn là quá khứ " ...


Tôi nhớ  những ngày tháng 9 năm trước , khi yên vị ngồi phía sau lưng cậu ấy về Sài Gòn . Đoạn đường khá xa . Đó là lần đầu tiên  tôi lắng nghe  những câu chuyện về cuộc đời , về tình yêu và  quá khứ đó . Thật  bất ngờ khi tôi cũng chẳng ngại ngần chia sẻ  câu chuyện của riêng mình . Đoạn đường dường như không còn đủ để chúng tôi kể cho nhau nghe . Nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở đó . Chúng tôi vẫn gặp nhau , vẫn nói , vẫn cười  nhiều người  còn tưởng chúng tôi mặc nhiên đã thành một đôi.

Thời gian cứ thế trôi đi ,  thói quen sinh hoạt của chúng tôi trái ngược nhau và    vì không có mối  quan hệ  rõ ràng nào  nên chúng tôi cũng ít khi gặp lại.


Thi thoảng tôi có quay  quắt nhớ  cậu ấy ...thay vì nhớ người yêu cũ .

Thi thoảng tôi tưởng mình yêu cậu  ấy ...
Thi thoảng tôi nghĩ cậu ấy ... thích mình ...
Thi thoảng  tôi lại cố dõi theo cậu ấy qua các mối quan hệ khác .
Cũng chỉ để biêt  vậy thôi .

 Chúng tôi chẳng  bao giờ  nói với nhau về chuyện tình cảm khi gặp lại , thậm chí  tôi chưa từng dám nhìn thẳng vào măt cậu ấy ...

Tôi nhớ rằng mình đã từng đọc được ở đâu đó :

" Có rất nhiều chuyện , trước khi kịp quý trọng đã thành chuyện xưa . Có rất nhiều người , trước khi kịp để tâm đã trở thành người cũ " 


Điều tôi luyến tiếc không phải là việc ko xác định được mối quan hệ của chúng tôi mà cái làm tôi khắc khoải nhất chính là việc chúng tôi vì sự không rõ ràng ấy mà hạn chế tiếp xúc với nhau cho đến một ngày ... tất cả dường như trôi đi trôi qua và tan biến .

Đêm nay lại mưa , tôi vừa trở về nhà  từ một buổi  tiệc tùng .Giữa những huyên náo nói cười tôi bỗng thấy mình lạc lõng

 Giữa  những đám đông  cuồng nhiệt tôi  thấy mình  cô độc đến lạ lùng ...
Giữa những thanh âm hỗn loạn , xập xình tiếng nhạc  tiếng ly  chén va vào nhau tôi thấy mình  trống rỗng... muốn xoay lưng bước đi . 

Nhìn những cái nick đang onl trên facebook tôi chợt rùng mình .
Đã bao lâu rồi tôi không pm vào nick cậu ấy ...
Đã bao lâu rồi tôi không ấn like những stt cậu ấy post ?
Dù tôi chưa từng bỏ sót Entry nào ...

Tại sao chúng ta cứ phải chạy trốn nhau vì những mối quan hệ không rõ ràng như vậy ...
Tôi tự hỏi  mình , nở nụ cười với đêm . Thôi ngủ thôi nào ngày mai trời  lại sáng và  tôi lại quên đi những xúc cảm như bây giờ như  tôi đã từng quên ...

Tháng 12    và lòng người cô độc đến là lùng .

Uyên Uyên  


1.12.2012


21/11/14

EM.....


Em gọi ngoại mình là Bà Nội . Ngày em sinh ra đời mình đã  lên Sài Gòn học được hơn hai năm . Nhà ngoài nghèo hắt hiu đến cái chõng tre cũng thanh mục thanh nối ...Ngoại ở cùng cậu Út , là ba  của em .

Mười  mấy năm trôi qua , ký ức về  một miền quê nghèo khó và những tháng ngày sống trong nước mắt khiến tôi không có ý định mong muốn quay về thăm quê trừ dịp những ngày giỗ lễ quan trọng . Thế nên  suốt mười mấy năm ấy tôi gặp em  vỏn vẹn  đôi ba lần .

Tang ngoại , tôi về dập đầu đưa tiễn...
Nghe  họ hàng  thuật lại .. trước khi nhắm mắt  ngoại còn nắm chặt tay ba tôi  mà  gửi gắm gia đình cậu ... ba tôi gật đầu nước mắt lưng chừng .

Em ngồi ngoài vạt ao , chân được xích vào gốc cây xoài ... tay cầm chiếc đùi gà  cắn một miếng rồi di xuống mặt đất rồi lại cắn , quần áo xộc xếch ống quần  một ống rách nửa  , một ống rách toang . Lạc giữa tiếng khóc thê lương em cứ  hồn nhiên hỏi :

-Bả đâu rồi ? Bả đâu rồi ... ?

Đó là ấn tượng   cũng là nổi ám ảnh duy nhất  của tôi về em .

Hôm nay ... tôi vừa đi làm  về đến nhà  ba liền gọi tôi lại nói nhỏ :
-Con vào lấy ít xôi , gà quay cho vào hộp để anh hai chở mẹ lên thăm  con cậu Út mày , nó xuất huyết não , hôn mê rồi .

Tôi mất hai phút mới định thần và nhớ được tên em , ( thứ cho tôi  vẫn là người vô tâm như  vậy đấy ), Vội vàng nhét  ít tiền cho  mẹ gửi cậu ... lo cho em ăn uống .

Có lẽ  em sắp trả hết nợ cuộc đời này , có lẽ  14 năm e có  mặt trên cõi đời này  ,chịu những khổ ải của sinh - bệnh và ....
Bác sĩ  bảo không phải là hết cách nhưng  gia đình em quá nghèo . Khi em chuyển tự bênh viện tỉnh lên trung ương những người trong phòng  bệnh góp lại cho  ba mẹ em  trên dưới một triệu . Còn tôi ? Tôi tự đặt ra câu hỏi cho chính mình có thể thương em được bao nhiêu  , gia đình tôi thương em được  bao nhiêu ?

Sự thật vẫn trần trụi lắm  mọi người à , chúng ta  chỉ có thể cho đi  ở một giới hạn nhất định . Tôi không mong phép màu đến với em  nhưng tôi vẫn hy vọng . Hy vọng số phận không quá nghiệt ngã với một đứa trẻ vừa mới sinh ra đời đã mắc chứng bệnh kém trí tuệ  và gia cảnh quá khó khắn ... còn nếu như duyên phận của em với cuộc sống này chỉ là như thế thì xin đừng dày vò em nữa .

Mẹ tôi bảo , có đôi khi em tỉnh lại ,  nở một nụ cười và lại thiếp đi .

Tôi không muốn phải đóng  vai một bà già mang đến những lời sáo rỗng ,  những triết lý rẻ tiền  nhưng các bạn của tôi ,   những người  xung quanh tôi ơi , hãy trân trọng sự sống của bạn . Tạo hóa đã ban cho xin  hãy giữ gìn đừng đắm chìm trong muôn vàn lý do  :  xô bồ cuộc sống , tận hưởng thế giới , tự tổn thương mình ... bởi còn lắm số phận người phải đấu tranh để  dành giật  hai từ  : SỰ SỐNG ....trong khi chúng ta nào biết được mình sẽ ra sao ngày mai .

 XIN HÃY TRÂN TRỌNG  SỰ SỐNG CỦA  CHÍNH BẢN THÂN MÌNH !


Uyên Uyên ....

20.11.2014 !
 
twitterfacebookgoogle pluslinkedinrss feedemail