Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

1/11/13

Tạm biệt tháng mười !

Tạm biệt nhé mùa thu đến vội
tháng mười xa  theo  hạt mưa đêm
ôm nỗi nhớ chìm vào bóng tối
mắt rưng rưng _ hư ảnh êm đềm

xé toạch hư vô  cố  kiếm tìm
tờ lịch cũ rơi ,tháng mười trôi xa  mãi
em siết chặt _tay_ em siết lại
có nỗi đau nào tồn tại nơi đây???

có nỗi đau nào theo tháng mười trôi đi
để sáng mai ra em sẽ yêu hồng hoa
như những loài hoa khác?
để mùa về trên bờ môi bỏng rát
cho trái tim lại  ca hát yêu đương ....

gửi lại tháng mười những ký ức vấn vương
em đi nhé , mùa thu đi nhé
gửi lại tháng mười những trắng đêm cô lẽ
cánh hoa tình chọn ngã rẽ : vỡ đôi....

Một mùa thu ở lại với tháng 10
Một mùa đông chết theo người chờ đợi
tháng mười trôi đi tháng mười xa vợi vời
tháng mười ơi ...ta nhớ mãi  tháng mười ?






24/10/13

Đau !



Lại lặng lẽ nhìn những hạt mưa rơi qua ô cửa nhỏ. Phòng tối tăm hay ánh mắt em mờ dần sau bao đợt vào ra bệnh viện . Đã có lúc em nghĩ , nổi đau tinh thần mới đáng khiếp sợ còn nỗi đau thịt da thể xác có xá là gì giữa cuộc đời vạn biến những bất trắc này, nhưng khi cơn đau dày vò  lên từng thớ thịt  thì em nhận ra rằng bất kể nỗi đau nào khi người ta phải hứng chịu đều làm cơ thể mình mệt mỏi , tâm tư u uẩn và cảm giác thì tệ thật , quá tệ .

19/10/13

Khuất....


Phố khuất sau màn trắng
Mưa giăng bước người qua
Bao dòng đời xui ngược
Như ơ hờ quên ta....

Phố khuất sau màn trắng
Mưa giăng ướt ngày xưa
Từng mảnh đời vội vã
Còn ai tìm nắng trưa?-

Phố khuất sau màn trắng
Mắt giăng ướt mùa mưa
Em tìm anh không thấy
Trời nhỏ lệ tiễn đưa....

Phố khuất sau màn trắng
Em khuất bóng theo mùa.


*Uyên, từ ban công bệnh viện hm...19.10.13

17/9/13

Đi đi để biết yêu thương









Hình Chụp lại địa chỉ Mái Ấm Tình Mẹ

Sáng sớm hôm nay , khi  ngủ dậy bàng hoàng nhận ra một vùng gối ướt sũng , lần mò trong trí nhớ mới thảng thốt rằng mình khóc trong cả giấc mơ . Đêm qua , status facebook còn đầy những câu than vãn thê lương .. định đưa tay xoá đi nhưng rồi lại để lại . Chợt nhớ ra rằng ... mình có một chuyến đi đến Mái Ấm Tình Thương với  gia đình của  người anh .  Vội vã chuẩn bị , đi xong về mới nhận ra ... ô hay cuộc đời này mỗi người mang một niềm đau , chẳng có niềm đau nào giống niềm đau nào nhưng tất cả đều phải sống . Mình còn quá may mắn trong cuộc đời này* . Khi viết đến câu này xin bạn lưu ý dùm người viết 2 vấn đề :
1. Nếu bạn bắt gặp câu nói vừa rồi sau dấu * qua quen thuộc , bạn có thể bĩu môi và tắt đi ... đừng đọc nữa.
2.Nếu bạn muốn tiếp tục đọc nữa  xin khi đọc xong hãy dành một khoảng lặng cho những số phận trớ trêu , những nghịch lý trong xã hội này.
~~~

1/8/13

[Đang Viết ] Truyện Ngắn : Sống hay tồn tại ?

Lời Tựa : 
Có đôi  người bạn bảo dạo này  không thấy UyênUyên viết truyện nữa , blog cũng bỏ hoang . Trước  kia mỗi lần  nghe thế tôi thường khoái chí cười haha  rồi  bảo rằng : "không phải không viết , mà là ko post vì đang chờ duyệt " với  ngữ điệu đầy tự hào . Còn bây giờ , chẳng  lẽ nói là  không còn viết được nữa  đành ra bộ cười trừ rồi nói lãng sang chuyện khác .

Thật ra thì cũng có đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân .  Có lẽ chính sự nghèo nàn về tư liệu đó mới là vấn đề ,  ơ nhưng mà thế thì không lý giải được cho những mẫu truyện mà tôi viết hoàn thành ,  tôi like, tôi share , tôi hả hê nhìn đứa con của mình ra đời  , đọc tới đọc lui  ... và đi ngủ .

Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại .
(Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này  , tôi đang muốn viết  một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi  và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)
Đây hoàn toàn là một câu chuyện lành mạnh , không phải thể loại truyện phong trào , nhưng vẫn cảnh báo các bé  dưới 16+ không nên xem qua dù tôi thừa biết các bé quá quen với thể loại này .
Lần đầu tiên UU  thử tay ở thể loại này , các bác chém nhẹ thôi nhé :)

~~~~

9/7/13

Quà cưới cho người xưa !


Ta cùng nhau đi qua thời trẻ dại
Ly đá bào , cái kẹo bẻ làm đôi
Đến tuổi ẩm ương ...biết nhớ thương rồi
Xí xọn nói ... mình cặp bồ nha nhỏ


Ngày mười sáu , biết em yêu phượng đỏ
Anh cũng ngẩn ngơ tập viết thư tình
Tháng bảy sài gòn nắng đẹp lung linh
Anh bảo em cười xinh hơn Hạ thắm...


Tuổi trẻ ngây thơ , yêu thương chìm đắm
Em bất chợt buông tay , anh ngơ ngẩn Sài Gòn
Chiều Kỳ Đồng em điểm lại phấn son
Anh làm dấu thánh , mưa phi trường rả rích


Thiệp hồng gửi em , quán cà fê tĩnh mịch
Anh hỏi sao màu hoa tím cứ buồn
Em nhún vai ra điệu đáng thương
" vì đời thế , và vì em vẫn thế ...!"


Nụ cười bao dung tưởng khó khăn mà dễ
Sâu nặng bao nhiêu...hỡn tủi bao nhiêu?
Giai điệu ngân vang , quán " khúc ban chiều " (*)
"Đời con gái ai cũng cần quá khứ ...."(**)


Tình yêu đầu tiên và tình yêu lần thứ ..
cho đến tận cùng cũng về với hôm qua
dĩ vãng theo em chẳng thế nhạt nhoà
chỉ bởi vì em là người còn lại ....



UyênUyên , 09.07.2013




(*) Quán khúc ban chiều đường ngô thời nhiệm.
(**) lời bài không tên số 4 .

Có những người , cho đến ngày bước sang cuộc đời mới ... vẫn còn hoài niệm . UU không muốn những tạp niệm trong lòng anh nảy sinh thành điều bất hạnh , bởi lẽ tình yêu ẩm ương ngày xưa cũng chỉ có thể là quá khứ ...và UU ngày xưa cũng chỉ của ngày xưa .

Xin lỗi vì UU đã ko đến dự tiệc cưới của anh , xin anh hiểu và trân trọng những gì anh đang có . Luôn hạnh phúc từ nay về sau nhé " người xưa " .


9/6/13

Võ Lâm , một thời tuổi trẻ .



-Log acc võ lâm , tự nhiên thấy nhớ UU vô cùng .

Tin nhắn đến vào đêm  khuya làm em không khỏi giật mình . Nhìn tên trên Điện thoại em khẽ nở nụ cười . Một nụ cười mãn nguyện .Ký ức về  ngôi nhà và những người bạn online thoi thúc em mở laptop , update lại game... ngón tay lướt trên bàn phím và kỷ niệm ùa về choáng ngợp  cả lòng đêm .

Em trở lại Dương Châu thành hoài cổ
Liễu vẫn xanh biên biếc chân cầu
Tìm hình bóng của chính Em mười bảy
Nhiệt huyết một thời ...trôi mãi về đâu?

 
twitterfacebookgoogle pluslinkedinrss feedemail