Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

01/03/2015

Chuyện Hư Cấu ...

                                                     Chuyện hai người cô đơn 






-Này , Em giúp chị đi .
-Sao vậy ?
-Chị muốn viết truyện nhưng viết không được , cảm giác ức  cờ mờ nó chế luôn rồi
-Viết về gì ?
-Câu chuyện của những người cô đơn .
-Mấy người .
-Những , à mà không hai người.
- 1 Nam 1 Nữ ?
-Ừ...
-Họ quen  nhau không ?
-Có . Hình như họ yêu nhau ...
- ... im lặng ....
-Nhưng họ cô đơn lắm .
-... im lặng ...
-Họ sống ở sài gòn hoa  lệ . Họ ra vào các buổi tiệc tùng liên tục , nhưng chị cam đoan họ  rất cô đơn . Họ  không nói chuyện  riêng với nhau .Này , em đâu rồi ... chị phải viết  như thế nào ?
-... im lặng ...

-Hix , Em không giúp chị à .
-Chị  , chị có bằng lòng  không ?
-???
-Có bằng lòng với hiện tại không... hai người... chỉ đến như vậy thôi, không hơn  cũng không  kém .
-Ồ , không không phải chị .
-Bằng lòng không ...?
-Không ...
-Vậy  về với nhau đi chị .

~~~~~~~

Cô ngồi bất động . VẬY VỀ VỚI NHAU ĐI CHỊ .. về với nhau , về , với nhau  ... rõ ràng như thế nhưng trong  những giây phút ấy cô dường như không hiểu nổi .  Thật  đơn giản  để sắp xếp chúng lại với nhau  thành một cụm từ có nghĩa  và  cũng chẳng mấy khó khăn để cô   mang hai con người  cố chấp  ấy  VỀ VỚI NHAU . Nhưng sau đó thì sau? cô làm sao xóa được nổi cô đơn ngự trị  trong lòng họ . Cô làm  sao  ghép được những mảnh màu tối sáng ấy thành một bức tranh _ nơi mà cô  và anh ta  có thể nhìn thẳng vào mắt nhau chứ không phải nhìn vào quá khứ với những vết xước dài rướm máu .

Hắn ngoài hai mươi .Vẻ mặt khôi ngô tuấn tú nhưng đáy mắt hằn sâu những vết chân chim . Người ta bảo hắn già trước tuổi. Cũng phải thôi , đời hắn cái gì mà chưa từng ? Cơm hàng cháo chợ  và năm tháng phiêu bạt  ở mảnh đất Sài Thành  này nuôi hắn lớn . Loại người nào mà hắn chưa tiếp xúc qua .Nghề  nào hắn chưa từng thử ?.Đôi lần bước chân vào cái thế giới thượng lưu  cũng không ít lần rơi xuống tận cùng đáy vực . Hắn vẫn sống . Người đời nhìn hắn lắc đầu  chẳng biết năm tháng đưa hắn về đâu . Hắn nhìn người đời cười khẩy rồi đổi màu như  chú tắc kè bông giữa cuộc sống muôn màu , xô  bồ  , vội vã . Bước ra từ  những tiệc tùng huyên náo cười vui hắn mới cảm nhận được nghiệt ngã của nỗi cô đơn ...

Cô không còn trẻ  nữa . Đôi bằng đại học , dăm ba  tài lẻ nhưng luôn là nổi thất vọng của gia đình . Cô  bất cần . Có hôm người ta bắt gặp sáng cô xuất hiện ở một tòa soạn báo , chiều đã thấy cô check in (*) ở một thành phố tít xa ..Người ta thường thấy cô đi cùng  một bầy trẻ con  . Lúc cô lê la ăn quà vặt ở lề đường lúc cô  lại hóa thân thành bà cụ non với n  cái triết lý về cuộc sống .Bạn bè của cô rất mệt mỏi bởi những dòng status nặng nề u uẩn của cô tràn ngập new feeds (**) của họ  về một cuộc tình hư ảo  ,có người   còn bảo cô bị thần kinh .Cô mặc kệ ,   cứ làm những gì mình thích  và hả hê khi người khác ngộ nhận về mình .Cô không xinh  đẹp nhưng cô luôn biết cách để  khiến mình trở nên nổi bật ( dù  với chiều hướng nào đi chăng nữa ).Cô nhìn người đời ngao ngán  để mặc thời gian lặng lẽ tàn phai .

Họ gặp nhau  mỗi khi đêm về .Khi những ngọn đèn của  sài gòn hoa lệ bớt  lung linh . Đêm thật khuya , chỉ còn ánh sáng mờ của chiếc smartphone và bảng tin Facebook ngổn ngang trạng thái .

-Nhìn chị kìa , vui quá có còn nhớ đến em .
- Ô kìa , ngôi sao  anh đi diễn mới về chăng ?
-Khoảng cách từ sao hỏa đến mặt trời bao nhiêu chị biết không ?
-Chỗ hoa hồng trong lọ héo rồi anh ơi .
-Sài gòn  lạc nhau thì mất..
- Đà lạt mùa này lạnh bỏ mẹ @@.
-------
Những câu chuyện không đầu không cuối . Người hỏi chẳng cần nghe câu trả lời . Có  đôi lúc cô ấy dừng lại . Muốn đưa tay chạm vào thế giới cũa gã nhưng rồi rùng mình , sợ trái tim vừa lành lại hoen rĩ vì thứ tình cảm xa sĩ , trần ai _Gã nhận ra tình cảm của cô ấy   lại sợ  vòng tay mình không đủ rộng . Cứ thế  năm tháng trôi qua .

Bạn sẽ chẳng tìm thấy điểm chung nào giữa gã trai lang bạt và cô gái dở dở ương ương trong câu chuyện .Họ cứ thế , cứ thế tồn tại bên cạnh nhau như hai  hai đường thẳng song song dài vô tận  cho đến khi tôi viết xong câu chuyện này ...

-Em này , chị viết xong  rồi này ...
-Sao không có đoạn kết?Sao  họ không về với nhau .
-À , vì họ không tồn tại . Họ là hư cấu .
-Chị thật hư cấu.
- Không , không phải chị hư cấu . Gã trai và cô ấy hư cấu .Hay em viết đoạn kết hộ chị đi .
-.....
-Mà thôi , chị để thời gian hư cấu  vậy
.


Hết .



Uyên Uyên ,
Khai bút , mùa xuân Ất Mùi .
2.06 AM 1/3/2015 .
P/s : Câu chuyện hoàn toàn  hư cấu , hai nhân vật có thể rất quen thuộc với những  người vẫn hay theo dõi blog của Khuyết , man dáng dấp của Khuyết tuy nhiên xin đừng mặc  định  gán ghép các nhân vật lại với nhau. Hãy để Chuyện Hư Cấu tự nhiên như hư cấu , bạn nhé .

6 nhận xét:

  1. Hư câu... cứ để hư cấu thêu dệt định đoạt...

    ... còn nàng... chừng nào bớt hư cấu đây?...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cứ để năm tháng định đoạt nha nàng ^^

      Xóa
  2. Mừng Uyên Uyên khai bút! Chuyện hư cấu rất thực, chạm vào cảm xúc của người đọc rồi nè :x

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Tỷ @CôNhỏ và Phong Linh đã xông đất nhà UU năm mới . Chỉ bấy nhiêu thôi em đã thấy mùa xuân này đẹp lắm rồi tỷ tỷ

      Xóa
  3. Mợ ba khai rồi mà mình chưa khai nổi! :))
    Để uống thêm miếng bia coi có khai không!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hihi , cậu ún mà hum rủ em thì khai hông nổi đâu á :))

      Xóa