Khi các bậc phụ huynh so sánh

Mỗi con người sinh ra , đều có một cuộc đời riêng , một tài năng riêng , một khiếm khuyết riêng, một hoài bão riêng . Và để thực hiện những cái riêng trong mỗi cuộc đời con người đòi hỏi con đường riêng của họ . Sự thoã mãn của con cái các bạn về cuộc sống của chúng nó cần thiết hơn là mặt bằng chung của xã hội .Mọi sự so sánh đều khập khiễng ", Không vì bất cứ lý do nào mà chúng ta buộc anh A phải giống chị B và ngược lại .

Ngộ

Khẽ khàng một giọt sương rơi
Bụi trần nằm ngủ chơi vơi giữa dòng
Dẫu xuyên trăm vạn tầng không?
Ngọc vùi trong đất vẫn trong lạ kì
Nhẹ thì một cái chớp mi...

Đổi thay

Vòng xe lại lăn đều trên con đường quen thuộc . Hạ nói quen thuộc bởi lẽ cô luôn có duyên với những cuộc tình và những chuyến bay. Trời đang mùa xuân mà cơn gió thu năm nào vẫn vân vê trên làn tóc...

Giá trị của người phụ nữ khôn ngoan

Hãy sống tự tin, sống yêu đời và tận hưởng những gì mà mình đang có. Cuộc sống không lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, trừ khi bạn cố tình không nhận ra giá trị của chính bản thân bạn để rồi tự tay đánh mất nó...

Một mình em bước đi

Người ta bảo rằng:" kẻ còn lại là người chiến thắng " và nếu ai đó cho rằng tình yêu là một cuộc tranh giành, một trò chơi để tìm ra người chiến thắng thì trò chơi đó không bao giờ có Hạ. Nhưng nếu để phải cho ai đó một lời khuyên, Hạ khuyên họ hãy ra đi, bởi người ra đi mới là kẻ mạnh .

Bao giờ có mùa thu

Em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...

Truyện ngắn: Sống hay tồn tại?

Đôi lần giữa đêm , tôi lại bật laptop ngồi gõ lạch tạch nhưng quái thật viết được vài dòng là con chữ nhảy múa lộn xộn , tình huống thì rập khuôn đôi khi tôi chỉ viết những chuyện dính líu đến cuộc sống của bản thân Sáng dậy tôi xoá nó đi .Xem như nó chưa tồn tại . (Tôi đang lo sợ cho số phận của truyện ngắn này , tôi đang muốn viết một câu chuyện về một người phụ nữ khác tôi và tôi hy vọng là tôi không tàn nhẫn với nó như tôi đã làm , thật đấy .)

11/02/2013

Một dại khờ một tôi...


Một dại khờ-Một nông nổi-Một Tôi !!!
Trở về

Môt dại khờ-một nông nổi-một tôi (1)
Sau cơn mê nhạt nhòa vùng ảo ảnh
Đôi chân trần cóng lạnh
Nẻo đường đời quảy gánh những buồn vui

Rồi trở về, như tôi vẫn chính tôi
Treo ước vọng lên cây đời gầy guộc
Vung tay hóa khối pha lê trong suốt
Thành đồng đen câm nín tuyệt vời (2)

Tôi trở về, về một thưở xa xôi
Không mơ mộng, không phù du huyễn hão
Lại xoay vần cùng áo, tiền, cơm, gạo
Mưa nắng mấy mùa, giông bão cũng nhiều phen

Tôi trở về qua cay đắng hờn ghen
Giữa bon chen đời thường nhiều toan tính
Trái tim ngủ yên, thôi không còn xu nịnh
Kệ thế nhân bao gian dối lọc lừa

Tôi trở về là tôi của ngày xưa
Nước mắt chẳng dư thừa cho trò chơi tình ái
Quay lưng bước một đi không ngoảnh lại
Mà sao nghe xa ngái đọan đường về

Băng Tâm 2/2013.


(1) : mượn tựa bài hát " Một dại khờ-một tôi" ( thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhạc Phú Quang )
(2): mượn ý bài thơ Pha Lê của Đinh Thu Hiền
Còn điều gì bí ẩn nữa đâu anh
Em khờ dại vì em trong trẻo quá
Nếu biết trước tình yêu ưa tìm lạ
Em hoá kiếp đồng đen im lặng đến muôn đời!.




Có những kỷ niệm ùa về , khi đọc đôi dòng chữ ...1 dại khờ 1 tôi .
Những năm tháng ấy anh như kẻ si tình bên lề cuộc đời tôi nhiều sóng gió ...
Tôi đưa tay níu lại mảnh ký ức tưởng chừng như  mới ngày hôm qua còn nguyên vẹn đó .. mà  từ bao giờ anh và tôi đã thành quá khứ của nhau ?


Bài thơ  mở đầu bằng  cái  giới thiệu hết sức giản đơn  : là tôi đó , tôi của một con người đã nông nôĩ đi qua nữa đoạn đường đời. Mặc dù  ngôn từ được vay mượn từ    một sáng tác của Nguyễn Trọng Tạo , nhưng về nghĩa  thì hai hình ảnh này hoàn toàn trái ngược nhau . Ở một dại khờ một tôi của Nguyễn Trọng Tạo nếu người nghe bắt gặp một hình ảnh  một cây si với một cây bồ đề thì ở bài thơ này có lẽ hình ảnh ta tìm thấy  đí chính là  tôi ngày xưa và tôi-của-ngày-tôi-chưa-về-ngày-xưa-đó. Một hình ảnh tương phản nữa xuất hiện trong bài thơ là   khối pha lê  trong suốt và thanh đồng đen câm nín đến tuyệt vời.

Khối pha  lê nhìn rõ đẹp và lung linh nên ta chắc rằng  ai ai cũng nhìn xuyên thấu , còn thanh đồng đen kia ..., tôi tự hỏi  vì sao  nó có sức mạnh đến lạ lùng _ sức mạnh chịu đựng câm nín qua tháng ngày _dù nắng chói chang , dù là bão tố .

Nửa cuộc đời  trôi qua hẳn là nhiều biến cố . Tôi tin  tác giả đã  từng có niềm vui ... còn nỗi buồn , nỗi buồn với tôi nó nhiều như gió nên người viết ra những  dòng thơ :
"Tôi trở về qua cay đắng hờn ghen
Giữa bon chen đời thường nhiều toan tính
Trái tim ngủ yên, thôi không còn xu nịnh
Kệ thế nhân bao gian dối lọc lừa" ...  chắc hẳn cũng  góp  chút gió cho nỗi buồn  bay xa .

Những năm tháng đã trôi qua , chẳng thể nào đưa ta trở lại . Có lẽ sự trở về của tác giả thuộc về phạm trù quan điểm và .. con người thì ai cũng theo đuổi những quan điểm riêng .  Có điều liệu tác giả có bao giờ nghĩ rằng ... khi  "  đoạn đường về"  thuộc   về không tưởng ... hoặc giả tác giả đi hết đoạn đường về và nhận ra rằng ...ta  phải đi  theo một đoạn đường về khác ? Không phải là xa ... mà là ta  chỉ có thể khác đi ...ta không thể nào trở về nguyên bản , đó là quy luật của thời gian và ta không có quyền tranh luận .

Tôi lại đưa tay níu một khoảng trời , nơi  tôi  đã từng nghỉ rằng tôi-sẽ-tìm-về-được-lại-ngày-xưa...,chỉ còn cỏ  mọc bên đồi , một bông hoa nhỏ lặng rơi ...ướt đời !

UyênUyên ,11. 2.2013.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét